Leaderboard Ad

Đường Thập Tự Anh Đi

0

HoiThanh.Com – Tuyết Nhung đang tập trung tư tưởng để lắng nghe chương trình Phụ nữ của Đài phát thanh Tin Lành Nguồn Sống. Tiếng nói Tình yêu Chân lý và Hy vọng được truyền đi từ Thủ đô Ma-ni-la Phi-luật-tân.

Bài học hôm nay được cô Tâm Đoan chia sẻ ở Kinh thánh Tin Lành Ma-thi-ơ 19:16-30 với Đề tài: Giá phải trả để làm môn đệ Chúa. Qúy vị có thể tham khảo thêm sách Tin Lành Lu-ca 18:18-30 và sách Tin Lành Mác 10:17-31

…Trời đã sang xuân, khí trời se lạnh một cảm giác thỏa mái, dễ chịu. Nhìn sang cửa sổ bên kia, cô thấy mấy vò phong lan đang trổ những nụ hoa xinh xinh tím biếc. Trăng cuối tuần chênh chếch, ánh sáng mờ dịu xuyên qua cửa sổ trông thật huyền ảo.

Gần một năm Việt Huân đã đi vào tù kể từ sau tuần trăng mật ngày cưới…

Lời Chúa từ chiếc radio Sony 911 của Nhật cứ ấm áp và cho cô nhiều trăn trở:

“…Khi chàng thanh niên bỏ đi trong bộ đồ sang trọng của một vị quan. Phi-e-rơ nhìn chàng tỏ vẻ khinh bỉ rồi xây qua Chúa Giê-xu mà tự mãn: “…Nầy tôi bỏ mọi sự mà theo Thầy tôi được gì đây? Câu 27. Đó chẳng phải là một câu hỏi tỏ ra tinh thần buồn chán. Mà là so đo tính toán thiệt hơn của sự cám dỗ của thế gian. Nhưng Chúa Giê-xu không dạy cho chàng ngay lúc đó, cốt ý Ngài không quở trách vì Ngài biết rằng: Sau khi được Ngài kêu gọi Phi-e-rơ liền bỏ thuyền, bỏ lưới và bỏ cả cha mẹ để theo Ngài. Câu 24: Con Lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào nước Đức Chúa Trời. Chữ Kamilos đồng âm với chữ Kamolos đều là danh từ cả. Nhưng chữ Kamilos trong tiếng Hy lạp có nghĩa là Dây thừng còn chữ Kamelos có nghĩa là con Lạc đà. Chỉ khác nhau ở một âm (i) và (o) mà ý nghĩa hai danh từ nầy lại hoàn toàn khác nhau.

Chúng ta được biết rằng Lạc đã là con vật to lớn nhất ở Palestine còn sống sót. Voi bị tiêu diệt từ lâu, con trâu nước thì ít có. Nếu chưa bị tiêu diệt ở sông Giô đanh khí hậu hầu như nhiệt đới. Ngay cả con bò rừng to lớn ở Ba-san ngày nay cũng chỉ là kỷ niệm. Cửa kim chính là cửa hầm trong vách thành, do đó muốn đẩy con Lạc đà qua thì cũng rất khó khăn ít nhất con vật phải quỳ mọp xuống, rồi cởi bỏ hết hàng hóa ra. Ở đây Chúa Giê-xu tiếp xúc với vị quan giàu có nhưng phải mang nỗi buồn ra đi, vì ông có nhiều của cải đời nầy nhưng không đánh đổi được sự cứu rỗi linh hồn. Gợi lên cho Ngài nghỉ tới con Lạc đà là con vật có tính khí xấu nết. Như câu chuyện Người giàu có và La-xa-rơ. Con Lạc đà giống như một Dây thừng (sợi chỉ), ý nghĩa là cơ hội để được vào cõi Thiên đàng thì người nghèo khổ ở trước cửa để người Giàu có giúp đỡ La-xa-rơ. Ngài ban cho Phi-i-rơ một lời hứa câu 28: “Chúa Giê-xu đáp: Ta quả quyết với các con: Đến lúc ta ngồi trên ngai vinh quang trong nước trời. Các con là môn đệ ta cũng sẽ ngồi trên mười hai ngai để xét xử mười hai đại tộc Y-sơ-ra-ên.”

Tất cả chúng ta ngày hôm nay rất cần lời hứa của Ngài để vững tâm. Nhưng đừng để tiếng thì thầm lên tiếng gọi: Tôi đã hy sinh nhiều cho Đấng Christ, cho Hội thánh bây giờ tôi được gì đây?. Ngài phán một lời Đế vương: Khi Ngài trở lại và muôn vật đổi mới chúng ta đồng trị với Ngài tại nơi vinh hiển. Sự hy sinh của chúng ta hôm nay cho Chúa, cho Hội thánh không phải là vô ích 1Cô-rinh-tô 15:58. Thập tự giá mà chúng ta gánh lúc đầu, và gánh thường xuyên, mà phải gánh mỗi ngày Lu-ca 9:23 : “Nếu ai muốn theo Ta thì phải tự bỏ mình đi, vác thập tự giá mình mỗi ngày mà theo Chúa. Thì người ấy sẽ lãnh gấp trăm lần hơn và được sự sống đời đời.” Tuy nhiên Ngài vẫn thêm một lời cảnh báo e lòng tự ti mà sinh ra kiêu căng câu 30: “ Nhiều kẻ đầu sẽ nên rốt và kẻ rốt sẽ nên đầu. Có ý dạy dỗ trực tiếp ông Phi-e-rơ vì ông là một trong ba môn đệ gần gũi Chúa nhất, (Phi-e-rơ, Gia cơ và Giăng) có điều kiện hầu việc Ngài. Trước đó ba lần ông nói ông yêu Chúa, ai chối Thầy chứ nhất thiết tôi theo Thầy. Rồi chính ông cũng đã chối Chúa ba lần trước khi gà gáy. Đức Chúa Giê-xu nhìn người trai trẻ đó, đang làm quan và chỉ làm quan một đời ở trần gian. Còn các môn đệ của Ngài làm quan đời đời.” Lu-ca 22:28.

Bà góa dâng hai đồng xu là đơn vị tiền tệ nhỏ nhất lúc bấy giờ mà được Chúa nhìn nhận hơn những người giàu có. Mác 12:43 và Lu-ca 21:3 “Quả thật ta nói cùng các ngươi mụ góa nghèo nầy đã bỏ nhiều hơn hết cả mọi người khác”. Phi-e-rơ bỏ lưới, thuyền, sinh kế, cha mẹ mà theo Ngài. Ma-ri đã đập vỡ bình dầu quý giá hơn ba trăm đơ-ni-ê tương đương ba trăm ngày công nhật để xức thơm Chúa trước khi Ngài chịu chết. Nhiều người muốn theo Chúa nhưng còn trì hoãn ngày này, ngày mai, cuối cùng mất cơ hội…Tin Lành Ma-thi-ơ 8: 21 còn cho biết “Lạy Chúa, xin Chúa cho phép tôi về chôn cha tôi trước đã.” Câu 22 Chúa trả lời: “Hãy để kẻ chết chôn kẻ chết” Ý Chúa nói ở đây, theo Chúa phải dứt khoát. Bản diễn ý: “Con cứ theo ta ngay để người chết phần tâm linh lo phần mai táng của họ”.

Ở đây cha môn đồ ấy đang đau chứ chưa chết thật. Cha đau ốm thì lo săn sóc nhưng tin Chúa thì quyết tâm thực hiện đức tin để được Chúa cứu. Chứ cứ chờ cha chết mới theo Chúa, tin Chúa e rằng lúc đó mất cơ hội. Nếu chúng ta cứ sống trong tình tinh thần chờ cha chết, chờ xong công việc thì bao giờ mới theo Chúa được?. Để tôi xem lại đám ruộng, coi lại đôi bò hoặc tôi mới vừa cưới vợ xong… đấy là những lý do không chính đáng.

Khi chấp nhận theo Chúa chúng ta thực hiện là chúng ta sẵn sàng trả giá. Có trả giá như vậy chúng ta mới gặp được Chúa. Và rồi phước hạnh tuôn đỗ không những đời sau mà ngay cả trong đời hiện tại. “…Đời nầy vẫn nhận lãnh trăm phần hơn và đời sau được sự sống vĩnh cửu.” Ma-thi-ơ 19: 29. Tin Lành Giăng 10:10: “Ta đến để ban cho chiên được sự sống và được sự sống dư dật.”

Có một câu chuyện kể kết thúc mà cô Tâm Đoan phát thanh viên Đài Nguồn Sống đã làm cho Tuyết Nhung hết sức cảm động qua chương trình Phụ nữ tối nay: Trước thời kỳ chiến tranh, có cụ già ở Huyện Tiên Phước Tỉnh Quảng Nam tin Chúa, ông rất giàu có. Nhưng rồi chiến tranh xảy ra làm cụ tan nát hết cả tài sản, con cái. Cụ phải đi tản cư ra thành phố, cụ ở trong ngôi nhà lụp xụp. Có người biết được hoàn cảnh của cụ trước kia nên tìm cách an ủi cụ, nhưng cụ vui vẻ trả lời bằng bốn câu thơ:

“Một căn nhà lá vách thưa thưa
Chúa ở cùng tôi thế cũng vừa
Chớ tưởng cái nghèo mà đeo cái khổ
Hỏi ai giàu đã sướng gì chưa?”

Họ cứ tưởng cụ nghèo cụ sẽ khổ, nhưng không phải vậy. Cụ nghèo mà lòng cụ có Chúa cụ thấy sống rất bình an trong tâm hồn. Vì Tin kính và thỏa lòng ấy là một lợi lớn trong cụ. Cụ mới vặn hỏi lại họ, chưa chắc ai giàu mà đã được sung sướng, khi chưa tiếp nhận Chúa làm Cứu Chúa của đời sống mình. Như có cuộn phim đã trình chiếu Người giàu cũng khóc sản xuất ở nước Ca-na-da.

Lời Chúa đã khích lệ Tuyết Nhung nhiều lắm. Cô không hối tiếc về cuộc hôn nhân của cô với Việt Huân. Để rồi cô phải nhận chịu một sự thiệt thòi mất mát. Trong khi cô mới tuổi hai mươi hai tràn đầy sức sống và niềm tin về cuộc sống tương lai. Trong khi cô là nhân viên kế toán văn phòng xinh đẹp của Phòng Thương nghiệp tổng hợp Huyện Đại Lộc. Đầu thập niên tám mươi của thế kỷ trước. Quả là, thời kỳ đó mà có chân làm việc cho Nhà nước thì không dễ gì, trong khi lý lịch của cô là người theo Tôn giáo Tin Lành.

Ngày ấy cũng có rất nhiều cán bộ có chức có quyền đeo đuổi. Vậy mà cô đã quyết định chọn anh, một người lính chiến thực thụ từ chiến trường Cam-pu-chia vừa mới trở về, sau cuộc chiến tàn khốc ở biên giới Tây nam Tổ quốc. Biết anh là một Sĩ quan vừa tốt nghiệp ra trường sau một năm đào tạo ở Trường Quân chính Quân khu 7. Anh đã trải qua những ngày tranh đấu quyết liệt trong lòng để giữ trọn niềm tin. Biết anh có địa vị trong Quân đội, có quyền lợi và vị trí Chính trị, và ngày anh về có nhiều huân, huy chương các loại. Biết anh là Biên Tập viên của Đài Truyền thanh cơ sở.

Nhưng rồi anh phải trả giá để theo Chúa. Vì bảo vệ niềm tin để tiếp tục đi thờ phượng Chúa và hầu việc Ngài. Chỉ một vài tranh luận gay gắt quan điểm về Chủ thuyết Mác – Lê nin và Niềm tin Thiên Chúa trong một vài cuộc họp hoặc hội thảo nào đó có liên quan. Rồi có sự xảy ra bất ổn chính trị ngẫu nhiên tại địa phương, trong lúc bấy giờ đã đẩy anh vào chốn lao tù. Trong khi đó nhà anh là gia đình Liệt sĩ vì em anh đã hy sinh tại chiến trường Cambodia khi anh về nhà chưa được một năm.

đường thập tự anh đi

Tuyết Nhung không quên ngày anh bị bắt vào tù, một tối ba mươi tết âm u năm 1984. Cô vẫn về thăm mẹ anh, để an ủi bà. Khi thì đem tặng mẹ một chai nước mắm ngon, lúc thì cái nón lá, có khi một chiếc khăn quàng cổ hoặc một chiếc áo len cô tự tay đan. Sau khi thăm mẹ về, đêm đó cô làm thơ ghi vào nhật ký chờ ngày anh về, vì cô biết chắc là anh bị tù oan: 

“Em về thăm mẹ một chiều thu
Đường vắng em đi với nỗi sầu
Gót mòn xưa cũ thân quen quá!
Giờ lại u buồn thiếu vắng anh

Đời đã vui chi lá vẫn xanh
Nhìn con chim sẻ hót ở trên cành
Chim ơi! hãy hót nhiều lên nhé!
Để cõi lòng ta bớt cô liêu

Lam Phụng nơi đây với những chiều
Nắng vàng nhè nhẹ gió hiu hiu
Hàng tre trước ngõ ru trong gió
Như tiếng lòng em vẫn thở than

Nhà vắng chìm trong ánh nắng vàng
Có hình ảnh mẹ vẫn chờ mong
Lom khom mẹ nhặt từng cây củi
Mắt vẫn trông chừng những chuyến xe 

Chiều nay em ghé về thăm mẹ
Vẫn mái nhà tole quá tiêu điều
Xóm nhỏ thân yêu giờ vẫn đợi
Một người rong ruổi dặm đường xa

Nhìn thấy không anh cảnh quê nhà
Vẫn con đường cũ những ngày qua
Mình em lẻ bóng chiều mây tím
Giữa khoảng trời nầy bao nhớ thương.”

Đông Lâm – Mùa Thu 1985.

Tuyết Nhung yêu thương anh vô cùng. Không quản đường xa xôi, heo hút với chiếc xe đạp mà cô vẫn đến các trại giam, từ Hội An sau nầy là Hòa Sơn để thăm nuôi anh. Mặc dầu giai đoạn đó Nhà chức trách chưa cho thăm và gửi quà vì hồ sơ cung chưa kết thúc. Chính sự chia ly cách biệt nầy đã cho cô mấy vần thơ đầy cảm xúc khi ấy:

“Em vẫn đến thăm nuôi không ngần ngại
Dù đường xa heo hút chỉ mình em
Anh ở đâu, em vẫn cứ đi tìm
Từ phố Hội đến Hòa Sơn xa tít.

Em vẫn sống vì anh không mỏi mệt
Không than phiền không trách phận đâu anh
Tiền bán buôn em cố gắng để dành
Nuôi anh sống trong những ngày tù tội.”

Cô cũng đã từng trải và kinh nghiệm những ngày anh bị tù tội. Cô được học lời Chúa qua các khóa Thánh kinh căn bản. Điều đó trang bị cho Tuyết Nhung sự vững vàng trên đường theo Chúa, nhất là bước đi trên đường Thập tự:

Thập tự giá đau thương mà Chúa đã chết đã trở thành nguồn sức mạnh lớn lao, từ hình cụ nhục nhã, dã man đã trở thành biểu tượng của sự vinh hiển và tình yêu tuyệt vời. Ngày nay chúng ta đều chứng kiến trên các cơ quan từ thiện, bệnh viện, nhà thờ, hội Chữ thập đỏ, trong nhà các Cơ đốc nhân, ngay trong cả nghĩa trang cũng có sự hiện diện của nó.

Vậy, Thập tự giá không được lạm dụng vào những bổng lộc riêng tư, không nên trang sức vào người bằng những loại trang sức đắt tiền quý giá, để mà phô trương giàu sang quý phái. Mà Thập tự giá chúng ta phải kinh nghiệm một cách riêng tư, để chúng ta chứng quyết sự chết, tình yêu và chiêm nghiệm tình thương của Ngài. Thập tự giá nơi đó Ngài bị treo lên, Ngài đã chết để chúng ta được hạ xuống, chúng ta được sống. Chúng ta nên cảm ơn Chúa vô cùng trong mọi hoàn cảnh…Tuyết Nhung quyết phải sống xứng đáng với tình yêu của Chúa.

Đức Chúa Trời rất là thành tín với Tuyết Nhung, với anh. Một buổi sáng anh được trở về. Ngày gặp lại anh, cô đã ngã qụy, nước mắt lưng tròng vì sự vui mừng khôn xiết. Anh đã đở cô dậy và đưa lệnh tha từ Viện Kiểm sát Nhân dân của Tỉnh cho cô xem. Vì anh vô tội, dù thời gian có dài nằm trong trại giam, nhưng đó là thời kỳ tạm giam để điều tra. Anh không có tội, nếu có tội thì anh đã có bản án và ra tòa xét xử công khai. Tiếng nguyện cầu và những giọt nước mắt của cô đã dâng lên cho Ngài sau ngày cưới lúc anh đi vào vòng lao lý:

“Đêm nay đây trong căn buồng cô vắng
Em lạc loài trong bóng tối mênh mông
Nhìn gối thêu hạnh phúc với màu hồng
Chiếc gối lạnh nằm đợi chờ ai đó?
Công lý ơi! biết bao giờ sáng tỏ!
Trả anh về hạnh phúc của riêng em.”

Tuyết Nhung nhìn thân hình anh tiều tụy mà ái ngại, mà xót thương. Anh ốm nhiều đi trông thấy, mắt thâm quầng, da tái bủng xanh xao. Nhưng nhìn sâu vào đôi mắt ấy, vẫn ánh lên niềm tin trong sáng và ánh ngời sự thủy chung cùng đức tin vững chắc vào Thiên Chúa.

Tuyết Nhung đủ tỉnh táo để nói với anh truyện tích Kinh thánh: Bác Si-môn quê ở Si-ren ngày xưa vác thế Thập tự giá cho Chúa khi Ngài bi kiệt sức. Nên sứ đồ Phao-lô có nhắc đến công trạng của ông ở thơ tín Rô-ma 16:13 “…Chào Ru-phu người được Chúa chọn, và chào mẹ người, cũng là mẹ tôi”.

đường thập tự anh đi

Chúa ban phước cho người vác Thập tự giá và con cháu của họ. Thi thiên 103:17 và 115:14 Luật của Chúa ngày xưa là vậy. Kinh nghiệm ngày nay vẫn như thế.

Họ sống với nhau và có hai đứa con, một trai và một gái. Hai đứa ngoan hiền, học giỏi và biết hiếu kính yêu thương cha mẹ. Thằng lớn bây giờ là Thạc sĩ văn của Trường Đại học Sư phạm Đà Nẵng. Nó đang là giảng viên, trợ giảng cho một Giáo sư Tiến sĩ dạy cho một Trường Đại học và nó dành phần lớn thời gian hầu việc Chúa với một Hội thánh trong Thành phố Đà Nẵng bên cầu Sông Hàn. Chúa cho nó có ân tứ hát và đàn. Đặc biệt nó thường hát kêu gọi trong các chương trình Truyền giảng Tin Lành trong các Hội thánh ở Thành phố Đà Nẵng. Nguyện vọng của nó là muốn đi du học Thần học tại Philippines trong những năm tháng sắp đến. Nhưng hồ sơ của nó cần bổ sung những điều ắt phải hội đủ tiêu chuẩn cần thiết. Nó đang cầu nguyện và cố gắng để hoàn chỉnh cho một du học sinh để sẵn sàng ra đi…

Con nhỏ, làm Trợ lý Ban Điều hành Công ty Long Thịnh chuyên cung cấp sản phẩm cấp cao nhập từ Brazil và các Quốc gia châu Âu cho các nhà hàng, khách sạn ba sao trở lên tại Việt Nam, trụ sở tại Hà Nội. Văn phòng Đại diện và kho hàng tại Thành phố Đà Nẵng. Nó cũng dành thời gian để sinh hoạt, chứng đạo và chăm sóc Sinh viên cùng với nhóm Campus Crusade For Christ (C.C.C) lo công việc Chúa. Tuyết Nhung, Chúa cho cô làm nhân viên bảo mẫu một Trung tâm Bảo trợ Trẻ em đường phố Thành phố Đà Nẵng. Trung tâm nầy được tài trợ tài chính từ Cơ-đốc-nhân là người nước ngoài. Trung tâm tọa lạc gần nơi hai đứa con công tác, nên Tuyết Nhung có điều kiện chăm sóc miếng ăn giấc ngủ cho chúng nó. Cô còn dành thời gian sinh hoạt và góp phần hầu việc Chúa cùng một Hội thánh Tin Lành gần nơi cư ngụ

Việt Huân đã làm Thư ký cho một Hội thánh Tin Lành suốt mười ba năm, và bảy năm là Nhân sự của Hội thánh Truyền giảng Phúc âm. Cảm tạ Chúa! Anh đã đem về cho Chúa rất nhiều linh hồn tội nhân. Cả gia đình Tuyết Nhung luôn luôn biết ơn và lo hầu việc Chúa.

Dù cuộc sống bây giờ vẫn còn nhiều khó khăn nhưng gia đình họ cứ bước đi theo Chúa mỗi ngày. Vì họ biết rằng Chúa đang đồng hành với họ. Họ kinh nghiệm từ vua Đa-vít khi viết Thi Thiên đoạn 84 câu 7 theo bản dịch mới (BDM)“…Họ cứ tiến bước, sức lực càng gia tăng. Cho đến khi trình diện Đức Chúa Trời tại Si-ôn.

Hồ Thi Thơ
Bài vở cộng tác và góp ý xin gởi về tintuc@hoithanh.com

Bình Luận:

About Author