Chúa Chết Vì Ai?

394

Cũng vì không muốn cho loài người chết mất mà Đức Chúa Trời đã hy sinh Con một của Ngài là Chúa Giê-su giáng sinh làm người chịu chết trên thập tự giá đền tội cho cả nhân loại.

Chúa đã chết như vậy là để cứu chúng ta, Ngài cầu nguyện ở vườn Ghết-sê-ma-nê rằng:
“Cha ơi, nếu có thể được xin cất chén này khỏi con” Ma-thi-ơ 26:39. Chén mà Ngài sắp uống là một chất độc chết người, là tội phạm ghê gướm cùng sự trói buộc của tội lỗi mà đáng ra con người phải gánh chịu thì Chúa Giê-su phải gánh thay, đến nỗi Đức Chúa Trời xây mặt khỏi Ngài mà Chúa Giê-su phải kêu lên:
“Đức Chúa Trời tôi ôi! Sao Ngài lìa bỏ tôi” Ma-thi-ơ 27:46
 Tại sao Đức Chúa Trời không nhìn Ngài chết một cách đau khổ như vậy? Bởi vì Đức Chúa Trời không nhìn nhận tội lỗi, cho đến khi giá tội lỗi được trả xong, đó là khi Chúa Giê-su tuyên bố:
“Mọi sự đã được trọn; rồi Ngài gục đầu và trút linh hồn.” Giăng 19:30
Khi một phạm nhân bị kết án tử hình thì y phải vác cây gỗ ngang từ tòa án đến pháp trường, trước khi đi lãnh án, phạm nhân bị tra tấn một cách dã man. Hình phạt này xuất phát từ Ba Tư vì tại đây người ta cho rằng: Đất là nơi Thánh của Thần Ormazd nên tử tội phải được nâng lên khỏi đất không làm ô uế tài sản của Thần ấy. Hình phạt này sau được du nhập vào xứ Carthage thuộc về Bắc phi và rồi sau đó nữa thì chính quyền La-mã đã áp dụng cho các nước bị họ chiếm đóng. Chết vì bị đóng đinh vào thập tự giá là việc rất khủng khiếp mà chính chính quyền La-mã cũng khiếp sợ hình phạt nầy.

Cicio nói:“Đây là cái chết tàn ác và khủng khiếp nhất”.

Tacitus thì cho rằng:“Đó là cái chết đáng khinh bỉ nhất”.

Nếu một phạm nhân sau bị luận tội và bị kết án tử thì ngay khi quan tòa tuyên bố “This ad Crotceih” án lệnh được thực hiện ngay tức khắc. Trước khi bị đóng đinh vào thập tự giá, phạm nhân bị đánh đòn sau đó được đặt giữa bốn tên lính La-mã với cây thập tự mang trên vai, đi trước là một viên chức mang tấm bảng ghi tội ác của phạm nhân. Tội nhân được dẫn qua các đường phố với hai mục đích đó:

– Răn đe những người khác

– Nếu có ai bênh vực cho phạm nhân thì bước ra trưng dẫn bằng chứng thì cuộc thi hành phải dừng lại để xét xử lại.

Theo luật La-mã tử tội phải bị treo lên cho đến chết còn luật Do Thái thì tử tội phải được hạ xuống trước khi trời tối ngày mới bắt đầu. Theo luật La-mã thì xác chết nầy không được chôn mà đem ném cho chim chóc hoặc chó đồng ăn, còn luật Do Thái thì trên đất không được để sọ người, chính vì vậy mà hai tên tướng cướp bị đánh gãy ống chân để máu ra nhanh mà chết sớm, nhưng quân lính đến thấy Đức Chúa Giê-su đã chêt rồi nên chúng không đánh gãy xương chân nữa mà một tên lính lấy giáo đâm ngang sườn Ngài tức thì máu và huyết chảy ra.

Thưa quý vị cùng các bạn thân mến!

Lý do Chúa chết trên thập tự giá là vì Ngài yêu chúng ta vô cùng, ngay cả những lúc khổ sở nhất mà Ngài vẫn chịu đựng không xuống khỏi thập tự giá, bóng tối tối tăm của sự chia cách với Thượng Đế, nếu Ngài xuống khỏi thập tự giá thì chúng ta sẽ phải chết trong tội lỗi mình. Sức mạnh lớn lao nhất trong tình yêu là tình nguyện hy sinh cho dù có bị mọi người chế giễu chỉ trích, phỉ nhổ. Một tình yêu đến nỗi kẻ thuộc về Ngài cũng phải tra xét tấm lòng của mình để biết rõ mức độ tình yêu của Ngài. Nỗi đau đớn thật quá sự hiểu biết của mỗi một chúng ta, Chúa đã chết để vâng lời Đức Chúa Trời một cách trọn vẹn. Ngài yêu chúng ta nên không kết án tội chúng ta. Ngài vẫn kiên nhẫn chờ đợi chúng ta đến với Ngài, chúng ta nên hiểu rằng Ngài chết là vì cớ tội lỗi chúng ta và chúng ta phải cảm ơn về sự hy sinh của Ngài đã cất đi buồn rầu bệnh hoạn của mỗi người, ban cho chúng ta sự cứu rỗi trọn vẹn.

Trong lịch sử loài người chưa hề có ai có cái chết như vậy bao giờ, Ngài đến với con người, đi giữa vòng, cung ứng mọi nhu cầu nhưng rồi Ngài phải chết, thế có phải Ngài yêu chúng ta không nào?

Căn cứ Phúc-âm Mác 15:25 khi Chúa bị đóng đinh ước chừng giờ thứ ba, tức 9 giờ sáng. Từ 12 giờ trưa, khắp đất đều tối tăm mù mịt và cho đến khoảng giờ thứ chín tức 3 giờ chiều thì Chúa trút hơi thở cuối cùng.(Mác 15:33-37) và Ma-thi-ơ 27:46-50 ký thuật diễn biến về thời gian cũng tương đồng. Chỗ Ngài đóng đinh là Gô-gô-tha là một ngọn đồi không một bóng cây, có hình giống cái sọ người, nên các nhà họa đồ cho là đồi Sọ, và được người ta gọi cái tên thông dụng là đồi Sọ. Trời nắng chang chang không gợn mây, thế mà lại tối tăm, không phải nhật thực, cũng không phải bão táp sa mạc kéo về, vì nhật thực chỉ kéo dài khoảng mươi phút mà thôi. Hơn nữa ngày Lễ Vượt qua của dân Do Thái cử hành lúc trăng tròn thì không thể xảy ra nhật thực được.

Vì yêu tôi và yêu bạn mà Chúa đã giáng sinh, Chúa làm người, rồi Chúa tình nguyện chết trên thập tự giá thay cho loài người.

Trước thảm cảnh con Đức Chúa Trời chịu chết vì tội nhân loại, muôn vật phủ một màu tang trong lặng lẽ u buồn, thiết tưởng suốt hơn ba tiếng đồng hồ tối tăm đó là thời gian thê lương và ảm đạm nhất, dân Do Thái và chính quyền La-mã đã làm một việc mà cả trời đất đều tối tăm và u buồn cho muôn vật. Không phải Ngài chết cho dân Do Thái và chính quyền La-mã mà Ngài đã chết cho toàn thể nhân loại, trong đó có cả bạn và tôi đã đóng đinh Ngài.

Trên đời này không một ai chịu vác thập tự giá, ngay cả thập tự giá của chính mình, duy chỉ có một người đã tình nguyện vác nó và chết ngay trên nó để chết thay đền tội cho mọi người, đó là Đức Chúa Jesus-Christ.

Thập tự giá đau thương mà Chúa đã chết đã trở thành nguồn sức mạnh lớn lao, từ hình cụ nhục nhã, dã man đã trở thành biểu tượng của sự vinh hiển và tình yêu tuyệt vời. Ngày nay chúng ta đều chứng kiến trên các Cơ quan thiện thiện, bệnh viện, nhà thờ, hội Chữ thập đỏ, trong nhà các Cơ-đốc nhân, ngay trong cả nghĩa trang cũng có sự hiện diện của nó. Vậy, thập tự giá không được lạm dụng vào những bổng lộc riêng tư. Không nên trang sức vào người bằng những báu vật đắt tiền quý giá, nhằm mục đích phô trương giàu sang quý phái, mà chúng ta phải kinh nghiệm một cách riêng tư, để chúng ta chứng quyết tình yêu Chúa, và chiêm nghiệm tình yêu của Ngài.

Thập tự giá nơi đó Ngài bị treo lên, Ngài đã chết để chúng ta được hạ xuống, để chúng ta được sống.

Bạn và tôi hãy bước đi trong mầu nhiệm thập tự giá và ngày kia chúng ta được hưởng năng quyền Chúa phục sinh.

Hồ Galilê – Mùa Thương Khó 2021

Bài vở cộng tác hoặc góp ý xin gửi về tintuc@hoithanh.com

Bình Luận:
Bài viết trước Ngài Đã Không Tiếc Chính Con Mình, Lại Chẳng Ban Mọi Sự Cho Chúng Ta Sao
Bài viết kế tiếpNgày Trời Trên Đất
Hồ Xuân Được - CỘNG TÁC VIÊN mục Văn - Thơ HộiThánh.com Sinh: 15 tháng 03 năm 1957 Hiện ở tại Đông Lâm - Đại Quang - Đại Lộc - Quảng Nam.Tin Chúa: 1968 - Hội Thánh Tin Lành Trường An - Đại Lộc - Quảng Nam. Bút danh: Hồ Galilê - Hồ Thi Thơ - Xuân Hồ. - 1990 - 2003: Thư Ký Hội Thánh Tin Lành Trường An - Đại Quang - Đại Lộc - Quảng Nam. - 1990 - 2009: Ban Chấp sự - Ban Trị sự Hội Thánh. - 1998 - 2002 Nhân sự Hội Thánh. - 2003 - 2009: Nhân sự Hội Thánh Truyền Giảng Phúc Âm. (Hỗ trợ cho HTTLVN (MN). - 2010... Cộng tác hầu việc Chúa với Hội Thánh Baptist Đức Tin - Thăng Bình - Quảng Nam. *- Viết và được chọn đăng: 20 Truyện ngắn dự thi Sống Đạo Online - Hướng Đi. *- Ba truyện được vào Tuyển Tập và đã xuất bản thành sách tại Hoa Kỳ: 1- Năm 2013: Truyện: THẦY TÔI. 2- Năm 2014: Truyện: TẤM ẢNH NĂM XƯA. 3- Năm 2015: Truyện: CHỊ NĂM "NHỊ BÌNH". *- Sáu bài thơ được Trang mạng Oneway Radio chọn và bình thơ: 1- DUYÊN QUÊ. 2- KHÚC GIAO MÙA. 3- LÁ THƯ TÌNH BIÊN CƯƠNG. 4 - QUẢ NGỌT LỜI YÊU. 5- MÙA ĐÔNG ẤM ÁP. 6- ĐƯỜNG VỀ BÊ LEM.  *- 6 BÀI THƠ HAY được Website Oneway Radio chọn đăng trong năm 2016. *- Nhiều bài viết - bài Chia sẻ Kinh Thánh và Truyện ngắn khác. *- Hầu hết là Thơ nhiều thể loại khác nhau. *-(Giải nhất cuộc thi viết Truyện ngắn "Tôi viết Mừng Chúa Giáng Sinh 2015 - Do Website HoiThanh.com tổ chức.)