Y-sơ-ra-ên Đã Thuộc Về Chúa Giê-xu, Đấng Chăn Chiên Của Họ

309

Trong Kinh Thánh Cựu Ước, sách Ê-xê-chi-ên 34, nhà tiên tri đã nói về những người chăn chiên giả của Y-sơ-ra-ên trong thời kì của ông:” Khốn nạn cho kẻ chăn của Y-sơ-ra-ên (…) các ngươi chẳng đem những con bị đuổi về, chẳng tìm những con bị lạc mất (…) Những chiên ta đi lạc trên mọnbbfgi núi và mọi đồi cao; những chiên ta tan tác trên cả mặt đất, chẳng có ai kiếm, chẳng có ai tìm.”

Sau đó Đức Giê-hô-va hứa chính Ngài sẽ tập hợp đàn lại và đưa họ trở về vùng đất của họ. Ngài sẽ làm thành việc ấy bằng cách lập nên người chăn chiên trên họ:

“Ta sẽ đem chúng nó ra khỏi giữa các dân; Ta sẽ nhóm chúng nó lại từ các nước, và đem chúng nó về trong đất riêng chúng nó. Ta sẽ chăn chúng nó trên các núi của Y-sơ-ra-ên (…) Ta sẽ lập trên chúng nó chỉ một kẻ chăn, người sẽ chăn chúng nó, tức là Đa-vít, tôi tớ ta. Ấy là người sẽ chăn chúng nó, người sẽ làm kẻ chăn chúng nó (…) Chúng nó sẽ chẳng làm mồi của các dân ngoại nữa.”

Nhiều thế kỷ sau đó, trong Kinh Thánh Tân Ước, sách Giăng 10, Chúa Giê-xu đã nhận chính Ngài là “Người chăn chiên hiền lành”. Chắc chắn rằng Ngài đang nhắc đến những điều mà tiên tri Ê-xê-chi-ên đã nói bởi vì Chúa Giê-xu cũng giải thích về Người chăn chiên hiền lành đối lập với kẻ chăn chiên gian ác. “Kẻ chăn thuê chẳng phải là người chăn, và chiên không phải thuộc về nó. Nếu thấy muôn sói đến thì nó bỏ chiên chạy trốn; muôn sói cướp lấy chiên và làm cho tản lạc.” Chúa Giê-xu và tiên tri Ê-xê-chi-ên cùng đề cập đến một vấn đề: Sự quản lý yếu kém, bầy chiên bị tản lạc và làm mồi cho thú hoang.

Cao trào của sự việc là: Có gì khác nhau giữa Chúa Giê-xu, Người Chăn Chiên Hiền Lành và những kẻ chăn chiên tồi? Sự khác nhau là ở chỗ sự sở hữu. Ê-xê-chi-ên đã nói rằng Đức Giê-hô-va gọi bầy chiên là “bầy của Ta”. Và bây giờ chính Chúa Giê-xu cũng đang nói: “ Ta là người chăn hiền lành, ta quen chiên ta.” Và về những kẻ chăn chiên tồi, Ngài nói: Kẻ chăn thuê chẳng phải là người chăn, và chiên không phải thuộc về nó… Vì nó là kẻ chăn thuê, chẳng lo lắng chi đến chiên.”

Cho nên Chúa Giê-xu chẳng những được lập thành người chăn chiên mới mà còn là chủ của cả bầy chiên.

Hiển nhiên là Ngài đang nói về dân Y-sơ-ra-ên trước, những người Do Thái, dân tộc của Ngài. Chúa Giê-xu, chính Ngài là chủ của những người Do Thái. Ngài cũng là người được chọn để đến một ngày, sẽ đem những người thuộc về Ngài trở về vùng đất của họ.

Chúng ta thật sự được phước trong thời điểm hiện tại khi được chứng kiến sự việc đã bắt đầu từ hằng trăm năm trước. Khi nói về chiên lạc bầy, chúng ta hay nghĩ đến việc bị tản lạc giữa Chúa Giê-xu và Hội Thánh của Ngài. Chúng ta đều biết hình ảnh đẹp của Đấng chăn chiên hiền lành là khi đem con chiên lạc trở về trên đôi vai của Ngài, điều đó là tốt, vì Chúa Giê-xu chính là Người chăn chiên hiền lành đó. Tuy nhiên chúng ta nên được nhắc nhở rằng Chúa đang trước hết nói về những người của Ngài, ấy người Do Thái, những người con của Y-sơ-ra-ên.

Mục sư Cornelis Kant – Giám đốc Điều hành Cơ đốc nhân vì Israel Quốc tế/ ngày 7 tháng 8, 2018.

Cơ Đốc Nhân Vì Israel Quốc Tế

Bình Luận: