Leaderboard Ad

Ngày 20 – Công Việc Phi Thường Của Đức Chúa Trời Và Sự Nổi Loạn Của Y-Sơ-Ra-Ên

0

Vị thi sĩ nhớ lại câu chuyện về Xuất Ai Cập Ký, khi Đức Chúa Trời cung ứng nước, ma-na và trứng chim cút cho dân Ngài trong hoang mạc, là một công việc lạ lùng của Đức Chúa Trời mà Ép-ra-im phải nhớ. Tuy nhiên, dân Y-sơ-ra-ên luôn lằm bằm.

Thi Thiên 78:12-29 

12 Tại Ai Cập, nơi cánh đồng Xô-an. Ngài làm những phép lạ trước mặt tổ phụ họ. 13 Ngài rẽ biển ra và cho họ đi ngang qua đó, khiến nước dựng lên thành đống. 14 Ngài dẫn dắt họ ban ngày bằng áng mây, và ban đêm bằng ánh lửa. 15 Ngài chẻ vầng đá ra trong hoang mạc và cho họ uống nước thỏa thích như từ vực sâu. 16 Ngài cũng khiến dòng suối từ vầng đá phun ra và làm cho nước tuôn chảy như dòng sông.

17 Dù vậy họ cứ phạm tội với Ngài, phản nghịch cùng Đấng Chí Cao trong hoang mạc. 18 Họ cố tình thử thách Đức Chúa Trời, đòi bằng được thức ăn mà mình thích. 19 Họ nói nghịch lại Đức Chúa Trời rằng: “Đức Chúa Trời có thể dọn bàn trong hoang mạc được sao? 20 Dù Ngài đã đập vầng đá cho nước phun ra thành suối, liệu Ngài có thể ban bánh và cung cấp thịt cho dân Ngài được chăng?” 21 Nghe vậy, Đức Giê-hô-va liền nổi giận; một ngọn lửa thiêu đốt Gia-cốp, và cơn giận nổi lên cùng Y-sơ-ra-ên. 22 Vì họ không tin Đức Chúa Trời, cũng chẳng nhờ cậy sự cứu rỗi của Ngài.

23 Tuy nhiên, Ngài truyền cho các tầng mây trên cao và mở các cửa trên trời, 24 ban mưa ma-na xuống cho họ ăn, và ban cho họ lương thực từ trời. 25 Người phàm được ăn bánh của thiên sứ; Ngài cung cấp cho họ thức ăn dồi dào. 26 Từ trời, Ngài khiến gió đông thổi tới, dùng quyền năng dẫn gió nam về. 27 Ngài đổ cơn mưa thịt trên họ nhiều như bụi, và chim bay đến nhiều như cát biển; 28 Ngài khiến các vật đó rơi xuống giữa trại quân, chung quanh nơi ở của họ. 29 Như vậy họ được ăn no nê thỏa thích, Ngài ban cho họ điều họ thèm muốn.

Suy ngẫm và hiểu

Công việc “đáng kinh ngạc” của Đức Chúa Trời mà dân Y-sơ-ra-ên phải nhớ trước tiên và luôn luôn, là phép lạ của cuộc Xuất Ai Cập. Đức Chúa Trời đã cứu dân Ngài, dân đã sống đời sống nô lệ tại Ai Cập. Hơn nữa, khi dân Y-sơ-ra-ên được tự do trên đường đến miền Đất Hứa, Đức Chúa Trời đã dẫn dắt và bảo vệ họ bằng bóng mây ban ngày và ánh sáng ban đêm. Trong hoang mạc, nơi nước khan hiếm, Đức Chúa Trời đã chẻ vầng đá và khiến một nguồn suối phun ra từ đó, và sau đó đã ban chim xuống cho họ như mưa. Tuy vậy, những người này tiếp tục nghi ngờ Đức Chúa Trời, Đấng thành tín thậm chí đến mức độ bất thường này, và đã khiến việc của họ thành  ra vô ơn. Rốt cuộc, họ đã phải chịu cơn thịnh nộ kinh khiếp của Đức Chúa Trời (c.12-29).

Đức Chúa Trời là Đấng như thế nào?

C.21-29 Mặc dù Đức Chúa Trời đã tức giận với dân Y-sơ-ra-ên, dân đã không tin cậy Ngài, nhưng Ngài vẫn gửi đồ ăn xuống từ trời theo một cơn gió nam. Cho dù họ đáng nhận sự đoán xét, Đức Chúa Trời vẫn cho phép họ ăn cho đến tận khi no. Bằng cách này, Đức Chúa Trời chứng minh rằng Ngài chờ đợi dân Ngài lớn lên trong sự trưởng thành và ban cho ân điển của Ngài dù không đáng.

Ngài ban cho tôi bài học gì?

C.17-20 Dân sự đáp lại với công việc lạ lùng của Đức Chúa Trời bằng sự phản bội. Tính hay quên và lòng tham của họ dẫn đến sự bất tín và sự bất tín đó dẫn tới những hành động thử thách và lại phản bội Đức Chúa Trời. Chỉ khi chúng ta nhớ đến ân điển của Đức Chúa Trời, chúng ta mới có thể nhận biết được và phục vụ Đức Chúa Trời vì chính Ngài là ai.

Tham khảo

78:12 Xô-an là một thành ở Ai Cập (Dân Số Ký 13:22), không xa nơi dân Y-sơ-ra-ên sống. Nó được ghép với Ai Cập trong Thi Thiên 78:43, là một nơi những dấu kỳ của Đức Chúa Trời giáng trên người Ai Cập chắc hẳn dân Y-sơ-ra-ên phải thấy rõ (tham chiếu Ê-sai 19:13).

Cầu nguyện: Thưa Chúa, cảm tạ Ngài vì giúp đỡ chúng con nhớ lại ân điển lạ lùng Ngài đã ban cho chúng con, dù chúng con không xứng đáng với điều đó.

Đọc Kinh Thánh trong năm: Rô-ma 12-13

Share.

About Author

Nhận xét