Hãy Chú Tâm Nhìn Người Điều Khiển

212

Đức Chúa Jêsus phán rằng: Đồ ăn của ta tức là làm theo ý muốn của Đấng sai ta đến, và làm trọn công việc Ngài.” (Giăng 4:34)

Một buổi tối, trước khi đi ngủ, tôi có dịp xem một ban nhạc đại hòa tấu trình diển. Những nhạc công ngồi vào ghế, chờ đợi người điều khiển ban nhạc đến. Người điều khiển từ trong đi ra, bước lên bục. Những nhạc công chú ý theo dõi từng cử động của ông.

Sau khi quan sát sự sẵn sàng của ban nhạc, người điều khiển đưa cây đũa của ông lên. Mọi người chuẩn bị nhạc cụ của mình. Sau khi biết chắc ban nhạc đã sẵn sàng, ông mới chuyển động chiếc đũa chỉ huy của mình. Khi cây đũa hạ xuống, nhạc công bắt đầu đàn, khi cây đũa chỉ về hướng nào thì người trong nhóm ấy đàn. Không có người điều khiển, các nhạc công mỗi người đàn một nẻo, không đàn nào hòa hợp với đàn nào.

Muốn cho một bản nhạc được trình diển thành công, những nhạc công phải tuyệt đối theo chỉ đạo của người điều khiển. Chỉ cần một người đàn sai là buổi hòa tấu xem như thất bại. Cho nên trách nhiệm và thẩm quyền của người điều khiển rất quan trọng.

Tôi có hai người con gái. Khi học Tiểu học và Trung học, hai đứa đàn vĩ cầm. Có một lần tôi thấy nơi ban nhạc có treo một khẩu hiệu: Ba qui luật của ban nhạc là: (1) Người điều khiển bao giờ cũng đúng, (2) Nếu ông sai thì, (3) Xem qui luật thứ nhất. Như vậy muốn đàn trong ban nhạc, nhạc công phải luôn luôn vâng lệnh người điều khiển. Ông có thể sai về nhiều khía cạnh khác trong đời sống, nhưng khi điều khiển, ban nhạc phải hoàn toàn tuân lệnh ông.

Trên phương diện tâm linh, chúng ta cũng có ba điều luật: (1) Chúa Giê-Xu không bao giờ sai, (2) Nếu không tin Ngài luôn luôn đúng thì, (3) Trở về điều luật thứ nhất.

Kinh thánh nói Chúa Giê-Xu “bị thử thách trong mọi việc cũng như chúng ta, song chẳng phạm tội” (Hê-bơ-rơ 4:15), nghĩa là Ngài không bao giờ sai. Ngài không bao giờ sai vì Ngài chẳng tự mình làm việc gì được; chỉ làm điều chi mà Ngài thấy Đức Chúa Trời làm; vì mọi điều Cha làm, Con cũng làm y như vậy (Giăng 5:19). Người nhạc công chăm chú đàn theo sự chỉ đạo của người điều khiển thì đàn đúng nhịp. Chúa Giê Xu biết Đức Chúa Trời không bao giờ sai, cho nên Ngài biết Ngài sẽ không bao giờ sai khi thi hành mệnh lệnh của Đức Chúa Trời.

Chúng ta dám quả quyết rằng con cái Chúa ngày nay đều cho rằng những sứ đồ là những người thành công. Họ thành công vì họ thấy Thầy họ làm việc, và họ làm theo.

Công vụ các sứ đồ 4 kể lại chuyện Phi-e-rơ và Giăng, sau khi chữa lành người què tại cổng Đẹp, rao giảng về sự sống lại của Chúa Giê-Xu. Khi những người bắt Phi-e-rơ và Giăng thấy sự dạn dĩ của hai người, biết rõ rằng ấy là người dốt nát không học, thì đều lấy làm lạ; lại nhận biết hai người từng ở với Đức Chúa Giê-Xu. Hai người từng được Chúa Cứu Thế huấn luyện. Bây giờ họ thực hành điều đã học từ Thầy mình; làm sao họ không dạn dĩ. Họ đã chăm chú nhìn Người Điều Khiển của họ mà đàn theo. Chắc chắn họ thống nhất với Ngài và với nhau.

Đó là bài học cho Hội thánh ngày nay. Sở dỉ những đêm Ca nhạc Giáng sinh 2009 thành công vì các Hội thánh Tin Lành biết hiệp nhất. Bao giờ các Hệ phái còn chọi nhau, dành điểm, dành chiên thì Hội thánh Chúa không thể nào thắng thế gian.

Các Hệ phái phải tập chăm chú nhìn Chúa Giê-Xu để cùng hòa điệu thì bản nhạc Tin Lành mới trổi giọng chinh phục linh hồn và thế gian về cho Chúa.

Giáo sư Huỳnh Ngọc Ẩn

Trích từ sách “Sống đạo hay có đạo”

Bài vở cộng tác hoặc góp ý xin gửi về tintuc@hoithanh.com

Bình Luận: