Hành Trình Theo Chúa – Phần 14: Tôi Quan Tâm Đến Gia Tộc

228

TÔI QUAN TÂM ĐẾN GIA TỘC

Tôi xuất thân từ một gia đình tin thờ Chúa. Ông bà nội, ông bà ngoại, các dượng dì cô cậu tôi đều tin Chúa và hầu việc Chúa, ngày nay Chúa đưa dòng tộc tôi đi khắp nơi trên thế giới. Ai cũng giữ lòng trung tín đối với Chúa và nhà Chúa.

Chúa cho vợ chồng tôi có 3 con và nay có thêm 7 cháu. Vĩnh Ân là trưởng nữ có gia đình và có 3 con, một gái hai trai. Tuyên là trưởng nam có gia đình và có 4 con, hai gái hai trai. Thiên Minh là con trai út nay đã trưởng thành nhưng không muốn lập gia đình riêng. Mỗi gia đình đều có nhà riêng, nhưng thường họp mặt gia đình thân mật. Con cháu là của báu do Thiên Chúa ban cho các gia đình. Con cháu thường noi gương cha mẹ ông bà. Hội Thánh là những gia đình nhỏ hiệp chung thành một gia đình lớn để cùng thờ phượng Chúa và mở mang nước Chúa. Tôi thường nhắc, “Con hơn cha là nhà có phước.” Muốn được phước như người Do Thái được phước, nhờ các tổ phụ như Áp-ra-ham, Y-sác, Gia-cốp, con cái phải rèn tập bài học kỹ luật thuộc linh do tổ phụ truyền lại ngay từ khi còn nhỏ. Đó là truyền thống gia đình. Để con cháu không quên. Để con cháu có tương lai. Để con cháu có phước.

Trong mỗi ngày, mỗi gia đình đều phải cố gắng đọc lại lời chỉ dạy quan trọng sau đây:

“Đây là các điều răn, quy luật và sắc lệnh CHÚA, Đức Chúa Trời chúng ta đã truyền tôi dạy cho anh chị em vâng giữ khi sinh sống trong xứ anh chị em sẽ chiếm hữu sau khi qua sông Giô-đanh, để anh chị em và con cháu anh chị em biết kính sợ CHÚA, Đức Chúa Trời của anh chị em suốt thời gian sống trên đất và nhờ giữ các mạng lệnh, điều răn đó, anh chị em sẽ được sống lâu. Anh chị em Y-sơ-ra-ên! Anh chị em hãy nghe và cẩn thận làm theo để anh chị em được phước hạnh và trở nên đông đúc trong xứ tràn trề sữa và mật ong, như CHÚA, Đức Chúa Trời của tổ tiên đã hứa với anh chị em.

Toàn dân Y-sơ-ra-ên hãy nghe đây! CHÚA, Đức Chúa Trời của chúng ta là CHÚA có một không hai. Phải hết lòng, hết linh hồn, hết sức yêu kính CHÚA, Đức Chúa Trời của anh chị em. Anh chị em phải ghi lòng tạc dạ các điều răn tôi truyền lại cho anh chị em hôm nay. Phải ân cần dạy dỗ con cái những điều này, dạy chúng khi ngồi ở nhà cũng như khi đang đi đường, khi đi ngủ cũng như khi thức dậy. Phải buộc lời này vào tay như một biểu hiệu và đeo trên trán để nhớ. Phải viết lời này trên khung cửa nhà và trên cổng thành.

Khi CHÚA, Đức Chúa Trời của anh chị em đã đem anh chị em vào xứ mà Ngài đã thề hứa ban cho tổ tiên chúng ta là Áp-ra-ham, Y-sác, Gia-cốp và cho anh chị em chiếm hữu những thành to lớn giàu có không do anh chị em kiến thiết, nhà cửa đầy dẫy những vật tốt đẹp không do anh chị em mua sắm; giếng nước không do anh chị em đào, vườn nho và vườn ô-liu không do anh chị em trồng, và khi được ăn uống thỏa thích, anh chị em phải cẩn thận đừng quên CHÚA, là Đấng đã đem anh chị em ra khỏi Ai-cập là đất nô lệ.

Phải kính sợ CHÚA, Đức Chúa Trời của anh chị em, chỉ phục vụ một mình Ngài và lấy danh Ngài mà thề nguyện. Đừng theo các thần khác, là thần của các dân tộc lân bang; vì CHÚA, Đức Chúa Trời, Đấng hiện diện giữa anh chị em, là Đức Chúa Trời kỵ tà, nếu anh chị em thờ các thần khác, cơn thịnh nộ của Ngài sẽ nổi dậy nghịch với đồng bào và Ngài sẽ tiêu diệt anh chị em khỏi mặt đất. Vậy đừng thử thách CHÚA, Đức Chúa Trời anh chị em như anh chị em đã làm tại Ma-sa. Phải nhất quyết tuân hành các điều răn của CHÚA, Đức Chúa Trời anh chị em cùng với các điều khoản và mạng lệnh tôi đã truyền lại. Phải làm những việc gì CHÚA cho là đúng và tốt, như vậy anh chị em mới được may mắn và có thể vào chiếm lấy xứ tốt đẹp CHÚA đã thề hứa ban cho các tổ tiên, và mọi quân thù cũng sẽ bị quét sạch như CHÚA đã hứa.

Sau này, khi con cái anh chị em hỏi: “Các điều khoản, quy luật và sắc lệnh CHÚA, Đức Chúa Trời chúng ta đã truyền có ý nghĩa gì?” Anh chị em sẽ trả lời: “Ngày xưa chúng ta là nô lệ của Pha-ra-ôn trong xứ Ai-cập, nhưng CHÚA đã dùng tay quyền năng đem chúng ta ra khỏi Ai-cập. Chúng ta đã thấy CHÚA làm nhiều dấu kỳ phép lạ rất lớn và rất khủng khiếp để hình phạt Ai-cập, Pha-ra-ôn và cả hoàng gia. Nhưng Ngài đem chúng ta ra khỏi xứ đó và dẫn chúng ta vào xứ Ngài đã thề hứa với các tổ tiên và ban cho chúng ta xứ này. CHÚA có truyền dạy chúng ta phải tuân hành tất cả các mạng lệnh này và kính sợ CHÚA, Đức Chúa Trời chúng ta, để chúng ta được thịnh vượng và sống còn như ngày hôm nay. Nếu chúng ta thận trọng vâng theo tất cả điều răn này của CHÚA, Đức Chúa Trời chúng ta, chúng ta được kể là công chính.” Phục Truyển 6:1-25 (Bản dịch 2011).

TÔI BIẾT CHẮC ĐƯỢC CỨU RỖI

Bạn có biết chắc mình sẽ được thiên sứ của Chúa rước lên thiên đàng ngay sau khi bạn lìa đời không?

Bạn có biết chắc làm thể nào để được Chúa cứu rỗi không?

Các tôn giáo đời nầy đang dạy bạn hãy cố gắng tự cứu lấy mình phải không?

Có phải bạn tin sẽ được một Giáo hội làm ơn đầy đủ các phép bí tích mầu nhiệm để cho bạn được cứu phải không?

Có phải bạn sẽ tiếp tục làm lành, lánh dữ và ăn chay, tụng niệm, tu thân, ép xác, trả nợ lương tâm…để mong thoát khỏi kiếp người không?

Trên thế giới có nhiều tôn giáo và triết lý của loài người đang dạy chúng ta hãy làm điều nầy hay làm điều khác để được cứu rỗi linh hồn hay để được siêu thoát. Nhưng chúng ta cần suy nghĩ và tìm cho được câu trả lời hợp tình hợp lý nhất.

Tôi hiểu như thế nầy, nhân loại đang có nan đề đau khổ và nhân loại đang cố sức đi tìm giải pháp thoát khổ. Làm sao để thoát khổ? Muốn thoát khổ mỗi người chúng ta cần tìm được cách Đức Chúa Trời tha tội. Làm sao để được Trời tha tội? Thế giới có hai giải pháp: một là tự cứu hai là nhờ Trời cứu. Tự cứu là nhờ việc mình cố gắng tự làm, nhờ Trời cứu là nhờ đức tin nơi việc Trời làm. Tự cứu là không chắc chắn, nhờ Trời cứu mới chắc chắn. Trời đã làm gì để cứu chúng ta?

Kinh Thánh trả lời: “Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời” (Giăng 3:16).

Giải pháp của Đức Chúa Trời là sai Con Một Ngài chết thế tội cho chúng ta. Căn cứ vào cái chết đền tội của Con Ngài, Đức Chúa Trời sẽ tha tội cho chúng ta. Chúng ta chỉ cần tin tưởng ân huệ của Chúa. Giải pháp là tin. Đó giải pháp duy nhất. Tin việc Đức Chúa Trời đã làm.

Khi đã biết giải pháp của Trời, chúng ta không thể nương dựa nơi giải pháp của loài người đặt ra.

Luật Trời khẳng định,

“Vì nhờ ân điển, bởi đức tin mà anh em được cứu, điều nầy không đến từ anh em, mà là tặng phẩm của Đức Chúa Trời, cũng không do việc làm của anh em, để không ai có thể tự hào. Vì chúng ta là công trình của tay Ngài, được tạo dựng trong Đấng Cơ Đốc Giê-su để thực hiện những việc lành, mà Đức Chúa Trời đã chuẩn bị từ trước để chúng ta làm theo.” (Ê-phê-sô 2:8-10).

Theo ý Trời, sự cứu rỗi quý giá không một ai tạo ra được, chỉ có thể nhận được như một tặng phẩm Trời ban. Nếu là tặng phẩm thì không cần trả công hay ráng sức. Nếu chỉ có nhận lãnh thì không cần làm thêm việc gì. Người nhận quà chỉ cần vui vẻ cảm ơn người tặng quà. Tin cậy Chúa và đón nhận quà tặng của Ngài là bí quyết của sự cứu rỗi. Không một ai có thể khoe mình đã làm việc gì để được cứu rỗi cả. Đức Chúa Trời chỉ chấp nhận việc làm của một mình Con Một của Ngài là Chúa Cứu Thế Giê-su. Bạn chỉ có thể tin nhận Chúa Giê-su và việc làm của Ngài hoặc bạn sẽ từ khước Chúa Giê-su và việc làm của Ngài.

Người Việt xưa nay cứ tưởng làm lành sẽ được cứu. Hoặc cứ làm lành là đủ rồi. Nhưng ít người biết làm lành không cứu được, làm lành cũng không đủ được. Việc lành là kết quả của sự cứu rỗi chứ không phải là nguyên nhân. Tôi thích thứ tự tinh thần ở đây: Tôi được cứu để làm lành, chứ không phải tôi làm lành để được cứu. Việc lành của tôi chỉ có ý nghĩa khi tôi đã được Chúa cứu.

Mời bạn xem bài viết, “Từ Trời Ơi! Đến Cha Ơi!” cũng do tôi viết năm nay. Nếu bạn tin và mở miệng kêu cầu Chúa là Cha ơi! tôi tin chắc địa vị của bạn trong Chúa sẽ thay đổi hoàn toàn. Không có gì huyền bí ở đây cả. Tất cả là bởi đức tin mỗi người đặt vào ân huệ cứu rỗi của Chúa đã làm xong và ban cho chúng ta miễn phí.

Mục Sư Nguyễn Văn Huệ

Bài vở cộng tác hoặc góp ý xin gửi về tintuc@hoithanh.com

Hành Trình Theo Chúa – Phần 13: Tôi Thích Gần Những Nhà Lãnh Đạo Trẻ

Hành Trình Theo Chúa – Phần 15: Tôi Có Niềm Vui Mới

Bình Luận: