TẠI SAO LẠI LÀ GIÊ-RU-SA-LEM? (PHẦN XII)

168

Đa-vít đưa ra la chn như thế nào?
Tại sao Đa-vít không dùng sức mạnh quân sự để chiếm đóng hoặc cướp đoạt sân đạp lúa?
Tại sao ông định giá bằng năm mươi siếc-lơ bạc và cả 600 siếc-lơ vàng? Vì Mua tài sản có nghĩa là bạn trở thành chủ sở hữu hợp pháp và chỉ có vàng mới xứng đáng với Chúa, vì nó là kim loại tượng trưng cho sự Vinh Quang của Ngài.

Đa-vít đã xác định được địa điểm sẽ xây dựng Đền thờ. Đức Chúa Trời đã chọn bằng cách chọn Đa-vít, người của lòng Chúa, và Đa-vít đã lựa chọn Đức Chúa Trời. Chúa đã soi dẫn lòng của Đa-vít, và do đó sự lựa chọn của Đa-vít trở thành sự lựa chọn của Đức Chúa Trời. Trong Thi Thiên 132, Đa-vít đã nói: “…Con không cho mắt con ngủ, cũng không cho mí mắt con nhắm lại cho đến khi nào con tìm được một chỗ cho Đức Giê-hô-va, một nơi ngự cho Đấng Toàn Năng của Gia-cốp…” (Thi Thiên 132:4-5) Giê-ru-sa-lem là thành phố mà Chúa đã chọn để thiết lập Danh Ngài (II S-ký 12:13). Ngon núi cơ nghiệp của Ngài là nơi mà Chúa đã chọn làm nơi ngự của Ngài (Xut Ê-díp-tô Ký 15:17; I Các Vua 11:32,36; 14:21). “…Vì Đức Giê-hô-va đã chọn Si-ôn; Ngài ước ao Si-ôn làm nơi ngự của Ngài; Ngài phán: “Đây là nơi an nghỉ của Ta đời đời; Ta sẽ ngự ở đây vì Ta ước ao như thế…” (Thi Thiên 132:13-14). Thi Thiên 132 cho thấy rõ ràng rằng Chúa, Đa-vít và dòng dõi của ông, Giê-ru-sa-lem, và núi (Si-ôn/ Mô-ri-a) đang ở trong một mối liên hệ không thể phá vỡ.

Sân đạp lúa ca A-rau-na
Đa-vít biết rằng đây chính là địa điểm của Chúa, bởi vì đây là nơi thiên sứ đã mang đến sự hủy diệt dành cho dân Y-sơ-ra-ên do tội lỗi của Đa-vít. “Khi thiên s đưa tay ra để hy dit Giê-ru-sa-lem thì Đức Giê-hô-va đổi ý v tai ha y, nên phán vi thiên s thi hành cuc hy dit: “Đủ ri! Bây gi hãy rút tay ngươi li.” Lúc ấy, thiên sứ của Đức Giê-hô-va ở gần sân đập lúa của A-rau-na, người Giê-bu-sít. Thấy thiên sứ đánh phạt dân chúng, Đa-vít thưa với Đức Giê-hô-va: “Chính con đã phm ti, chính con đã hành động bướng bnh. Còn các con chiên ny có làm gì đâu? Nguyn tay Chúa giáng trên con và nhà cha ca con!” Trong ngày đó, Gát đến gặp Đa-vít và nói: “Hãy đi lên, lp mt bàn th cho Đức Giê-hô-va ti sân đập lúa ca A-rau-na, người Giê-bu-sít.” Đa-vít đi theo lời của Gát, như Đức Giê-hô-va đã truyền phán.
Khi A-rau-na nhìn thấy vua và các đầy tớ người đang tiến về phía mình, ông liền đi ra và sấp mặt xuống đất trước mặt vua. A-rau-na nói: “B h là chúa tôi đến vi đầy t ca b h có vic gì?” Đa-vít tr li: “Ta đến để mua sân đập lúa ca ngươi, và xây ti đó mt bàn th cho Đức Giê-hô-va, để tai ha đang làm hi dân chúng được ngng li.”
A-rau-na thưa với Đa-vít: “Xin b h là chúa tôi hãy ly và dâng bt c điu gì b h thy là tt. Đây có bò dùng làm tế l thiêu, nhng dng c đập lúa và ách bò dùng làm ci. Thưa b h, A-rau-na xin dâng tt c cho b h.” A-rau-na nói tiếp: “Nguyn Giê-hô-va Đức Chúa Tri ca b h chp nhn b h!” Nhưng vua nói với A-rau-na: “Không, ta mun mua ca ngươi theo giá c sòng phng. Ta không mun dâng cho Giê-hô-va Đức Chúa Tri ca ta nhng tế l thiêu mà không mt tin mua.” Vy, Đa-vít mua sân đập lúa và bò vi giá năm mươi siếc-lơ bc. Đa-vít xây ti đó mt bàn th cho Đức Giê-hô-va, và dâng tế l thiêu cùng tế l bình an. Đức Giê-hô-va nhm li cu nguyn và chm dt tai ha trên đất nước Y-sơ-ra-ên.” (II Sa-mu-ên 24:16-25)


Đa-vít không chỉ đơn giản là chiếm đóng hoặc cướp đoạt sân đạp lúa, nhưng ông đã mua nó từ A-rau-na (hay Ọt-nan) người Giê-bu-sít. Ông đã trả năm mươi siếc-lơ bạc cho cả khu vực, nhưng chỗ đặt bàn thờ thì ông đã mua với giá sáu trăm siếc-lơ vàng. “…Vua Đa-vít nói vi t-nan: “Không, ta tht s mun mua nó đúng giá; vì ta không mun ly vt gì ca ngươi mà dâng cho Đức Giê-hô-va, cũng không mun dâng tế l thiêu chng tn gì c.” Vy, Đa-vít mua khu sân đập lúa y, tr cho t-nan bng siếc-lơ vàng, cân nng khong by ký. Ti đó, Đa-vít xây mt bàn th cho Đức Giê-hô-va, dâng các tế l thiêu, tế l bình an, và cu khn Đức Giê-hô-va. Ngài đáp li người bng LA t tri giáng trên bàn th dâng tế l thiêu…” (I S Ký 21:24-26). Chỉ có vàng mới xứng đáng với Chúa, vì nó là kim loại tượng trưng cho sự Vinh Quang của Ngài.

Mua tài sản có nghĩa là bạn trở thành chủ sở hữu hợp pháp. Đa-vít, vua Y-sơ-ra-ên đã mua phần tài sản này. Có lẽ là một hợp đồng đã được lập, ký và đóng dấu. Ông không chiếm đóng hoặc chinh phục nơi này bằng sức mạnh quân sự. Vì vậy, từ đó trở đi, Y-sơ-ra-ên là chủ sở hữu hợp pháp của Núi Si-ôn, và họ không bao giờ bán nó. Đó là mảnh đất của họ, với duy nhất một định mệnh, đó là Danh của ĐỨC CHÚA TRỜI của Y-sơ-ra-ên sẽ ngự ở nơi đó.
Như chúng ta đã thấy, Chúa đã xác nhận sự lựa chọn của địa điểm này bằng cách cho phép lửa từ trời giáng xuống: “…Tại đó, Đa-vít xây một bàn thờ cho Đức Giê-hô-va, dâng các tế lễ thiêu, tế lễ bình an, và cầu khẩn Đức Giê-hô-va. Ngài đáp lời người bằng LỬA TỪ TRỜI giáng trên bàn thờ dâng tế lễ thiêu…” (I S Ký 21:26). Môi-se đã nói rằng Đức Chúa Trời sẽ chọn nơi ngự của Ngài. Qua tôi tớ của Ngài là Đa-vít, Đức Chúa Trời đã chọn thành Giê-ru-sa-lem và Núi Si-ôn.

Và sau lời cầu nguyện cung hiến của Vua Sa-lô-môn, Chúa đã xác nhận điều này bằng lửa từ trời. II S-ký 7:1-3 cho biết “…Khi Sa-lô-môn cu nguyn xong, la t tri đổ xung đốt tế l thiêu và các sinh tế. Vinh quang ca Đức Giê-hô-va đầy dy đền th. Các thy tế l không th vào đền th ca Đức Giê-hô-va được, vì vinh quang ca Đức Giê-hô-va tràn ngp đền th ca Ngài. Toàn dân Y-sơ-ra-ên đều thy la đổ xung và vinh quang ca Đức Giê-hô-va đầy dy đền th. H ph phc xung đất, úp mt trên nn nhà, th ly và ca ngi Đức Giê-hô-va rng: “Vì Chúa là thin, lòng nhân t Ngài còn đến đời đời!’…”
(Còn tiếp…)

Giáo s
ĩ Willem J. J. Glashouwer
Ch
tch Cơ Đốc Nhân vì Israel Quc tế
Ch
tch danh d Liên Minh Châu Âu vì Israel
Biên D
ch Cơ Đốc Nhân Vì Israel Quc Tế

https://www.facebook.com/C%C6%A1-%C4%90%E1%BB%91c-Nh%C3%A2n-V%C3%AC-Israel-Qu%E1%BB%91c-T%E1%BA%BF-108022747211273/photos/480196486660562

Bình Luận: