Thánh Thi 5:7-10: Dâng Những Bức Xúc Lên Chúa

403

Thánh Thi 5:7-10

Nhưng con, nhờ lòng thương xót dồi dào của Ngài con sẽ vào nhà Ngài;
Con sẽ hướng về đền thánh Ngài mà thờ phượng Ngài với lòng kính sợ.

Chúa ôi, vì cớ những kẻ thù của con,
Xin dẫn dắt con đi trong con đường công chính của Ngài;
Xin làm cho đường lối Ngài bằng phẳng trước mặt con.

Thật chẳng có gì đáng tin cậy nơi miệng chúng;
Tâm địa chúng đầy ý đồ hủy diệt;
Cổ họng chúng khác nào phần mộ mở ra;
Lưỡi chúng nói toàn những lời dua nịnh.

10 Ðức Chúa Trời ôi, xin bắt chúng phải đền tội;
Xin để chúng sụp ngã trên mưu chước của chúng;
Xin đuổi chúng đi vì tội của chúng quá nhiều,
Vì chúng đã dám nổi loạn chống lại Ngài.

Nhưng con, nhờ lòng thương xót dồi dào của Ngài con sẽ vào nhà Ngài;
Con sẽ hướng về đền thánh Ngài mà thờ phượng Ngài với lòng kính sợ.

Lời hứa nguyện thờ phượng ở trong câu 7 của Thánh Thi 5 bắt đầu với chữ Nhưng để chỉ một ý nghĩa tương phản, nói lên rằng cho dù đang gặp những rối rắm, phiền muộn hay những kẻ dữ và những việc ác xảy ra chung quanh mình, con sẽ quyết lòng thờ phượng Chúa, sẽ tiếp tục giữ lòng trung tín với Chúa.

Vào thời của Đa-vít, nhà của Chúa là nơi người ta cất giữ Hòm Giao Ước, bởi vì tại Hòm Giao Ước có sự hiện diện của Chúa. Sau khi lên làm vua và an cư tại Giê-ru-sa-lem, Đa-vít đã sắm sửa một nơi cho hòm của Đức Chúa Trời, cùng dựng nhà trại cho hòm ấy (1 Sử. 15:1). Rồi sau đó, vua đã tụ tập những người thuộc dòng dõi Lê-vi để thiết lập các ban bệ lo tổ chức việc hát ca, thờ phượng Chúa. Xây dựng một đền thờ cho Đức Chúa Trời lúc nào cũng là mơ ước lớn của Đa-vít. Chỗ thờ phượng của chúng ta là đâu nếu không phải là Hội Thánh địa phương, nơi chúng ta được niềm vui cùng anh chị em tôn vinh, chúc tụng, ca ngợi ơn cứu rỗi lớn lao mà Chúa ban cho. Chúng ta được biết Chúa, được Chúa tha thứ và được thờ phượng Ngài là nhờ lòng thương xót dồi dào của Chúa, chứ không phải vì chúng ta xứng đáng. Chúa Cứu Thế Giê-xu phán: Nếu Cha, là Đấng đã sai Ta, không kéo đến thì không ai có thể đến với Ta (Giăng 6:44). Bởi đó, cho dù bạn có nhóm học Kinh Thánh, có sự thờ phượng riêng tư mỗi ngày với Chúa ở đâu đó, nhưng hãy biết yêu quí sự thờ phượng Chúa với anh chị em con cái Chúa, vì Chúa không muốn chúng ta được cứu để sống một mình. Ngài muốn chuẩn bị cho chúng ta một sự thờ phượng với vô số người, là anh chị em trong Chúa mọi thời đại trên thiên đàng (Khải. 19:5).

Lòng của vua hướng về đền thánh của tương lai, nơi mà Sa-lô-môn con trai vua sẽ xây lên và mong ước được thờ phượng Chúa với lòng kính sợ. Bạn có đến với Chúa lúc sáng sớm để dâng trình mọi nan đề của mình lên cho Ngài như Đa-vít làm không (Thánh Thi 5:3)? Lòng bạn có hướng về nhà của Chúa và mong ước sự thờ phượng với lòng kính sợ Chúa không? Buồn thay có nhiều người trong chúng ta ngày nay đến nhà thờ nhưng không còn lòng kính sợ Chúa nữa! Có một số người đang giờ thờ phượng nhìn vào màn hình máy điện thoại cầm tay nhiều hơn nhìn lên tòa giảng! Có một số người tâm trí ở chỗ công việc làm ăn và không nhớ nổi một câu nào trong bài giảng mình vừa nghe! Có những người đi thờ phượng về rồi … chẳng nhận được gì! Lòng kính sợ Chúa, bạn ơi, đó cũng chính là tình yêu ban đầu với Chúa mà bạn đã lãng quên! Hãy cập nhật lại những cái ứng dụng thuộc linh của bạn để đời sống thuộc linh bạn luôn được tươi mới, thông suốt. Hãy nhớ lại những gì đã làm bạn sa sút rồi chỉnh sửa lại, để Chúa Giê-xu sẽ không còn than thở rằng “Song khi Con người đến, há sẽ thấy đức tin trên mặt đất chăng (Lu. 18:8), mà sẽ hài lòng với thái độ thờ phượng của bạn.

Hơn nữa, “kính sợ Chúa là khởi đầu của sự khôn ngoan (Châm. 1:7), kính sợ Chúa là thấy mình bé nhỏ trước một Thiên Chúa vĩ đại, Đấng sáng tạo và làm những điều kỳ diệu; là khiếp sợ uy quyền cứu rỗi và trừng phạt của Ngài trên mọi tạo vật; là hết lòng tin cậy vào sự dẫn dắt, yêu thương của Ngài trên cuộc đời mình … những thái độ đức tin đẹp lòng Chúa.

Lạ thay, sau lời hứa nguyện thờ phượng ấy, tâm trí của nhà thơ lại hướng về những điều mình mang nặng trong lòng. Trao gánh nặng mình lên cho Chúa là điều Chúa Giê-xu dạy, ngõ hầu chúng ta có thể được an nghỉ (Ma-thi-ơ 11:28-29).

Chúa ôi, vì cớ những kẻ thù của con,
Xin dẫn dắt con đi trong con đường công chính của Ngài;
Xin làm cho đường lối Ngài bằng phẳng trước mặt con.

Đa-vít xin Chúa dẫn mình đi trong con đường công chính của Chúa, đi trong đường công chính của Chúa chứ không phải đi theo đường của con, cách nghĩ của con! Cách giải quyết vấn đề của con người rất giới hạn, và thông thường ảnh hưởng bởi bản chất xác thịt, yếu đuối. Xin Chúa dắt con đi trong đường công chính của Chúa là trao hết mọi quyền định đoạt trong sự tể trị của Chúa, và không còn để mình bị chi phối bởi những ước muốn của bản ngã. Sự đầu phục ấy đầy khó khăn, nên có khi đi theo đường công chính của Chúa còn là đi con đường hẹp với nhiều chỗ gập ghềnh khó bước. Do đó lời cầu xin tiếp theo để Chúa làm đường lối Ngài bằng phẳng trước mặt con, cho con có thể thấy, có thể bước mà không vấp ngã và đi đến mục tiêu mà Chúa muốn con đi, là một điều rất hợp lý.

Thật chẳng có gì đáng tin cậy nơi miệng chúng;
Tâm địa chúng đầy ý đồ hủy diệt;
Cổ họng chúng khác nào phần mộ mở ra;
Lưỡi chúng nói toàn những lời dua nịnh.

10 Ðức Chúa Trời ôi, xin bắt chúng phải đền tội;
Xin để chúng sụp ngã trên mưu chước của chúng;
Xin đuổi chúng đi vì tội của chúng quá nhiều,
Vì chúng đã dám nổi loạn chống lại Ngài.

Đọc đến 2 câu Kinh Thánh nầy, bạn có mỉm cười khi thấy có khi mình cũng cầu nguyện những điều tương tự như vậy cho những người đang làm hại mình không? Hay bạn bị sốc vì tại sao Kinh Thánh lại có những lời cầu nguyện “ác“ như thế! Những lời cầu xin như vầy thật hoàn toàn ngược lại với đạo đức mà Chúa Giê-xu dạy khi bảo rằng: Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho người bắt bớ các con. Ngày nay trong hội thánh, chúng ta không bao giờ nghe những lời cầu nguyện như thế nầy. Nhưng bạn ơi, nếu lòng có bị bao nhiêu điều bức xúc mà không thể nói ra được với ai. Nếu kẻ thù đó như sư tử rống rình mò chung quanh bạn. Nếu chỉ có Chúa là Đấng có thể làm được việc loại trừ những tội lỗi, những phiến loạn, những ác ý của con người… thì cũng chính nơi Ngài chúng ta phải đến dâng trao những mong mỏi tốt đẹp nhất cho mình, cho gia đình mình, cho dân tộc mình, cho Hội Thánh mình, có phải không?

Hãy cám ơn Chúa vì Kinh Thánh rất thật và rất con người. Kinh Thánh không hề tô vẽ một hình ảnh lý tưởng vượt ra ngoài những khả năng của một con người bình thường. Những bức xúc của Đa-vít khi xưa một ý nghĩa nào đó cũng chính là những bức xúc của chúng ta ngày hôm nay dưới một hình thức khác. Hãy đến dâng trình cho chỉ một mình Chúa trong riêng tư, Đấng có quyền năng giải cứu chúng ta, bằng những lời chân thành, không tô điểm bởi sự quanh co, giả dối… Khi nói với Chúa được những điều nặng lòng đó bằng những lời cầu nguyện mà có khi với người khác là hơi khó nghe, nhưng tôi chắc rằng gánh nặng của bạn đã vơi đi một nửa! Vì Chúa đã nghe và Ngài sẽ gánh thay và làm cho gánh nặng ấy trở nên nhẹ nhàng như lời hứa của Ngài.

Lời cầu nguyện cho hôm nay:

Lạy Chúa, xin cho con được một tấm lòng luôn biết kính sợ Chúa. Xin giúp con đến dâng mọi gánh nặng mình cho Ngài bằng những lời chân thật nhất, và có khi con người nhất. Con tin rằng Ngài đang lắng nghe và Chúa sẽ giải quyết gánh nặng ấy cho con. Amen

Ân Điển

Ảnh: Stephan Jaggy

Bài vở cộng tác hoặc góp ý xin gửi về tintuc@hoithanh.com

Bình Luận: