Leaderboard Ad

Ngày 05 – Kế Hoạch Của Giô-Áp Cho Sự Trở Về Của Áp-Sa-Lôm

0

Biết rằng Đa-vít đang nhớ Áp-sa-lôm, Giô-áp đã kiếm một người phụ nữ khôn ngoan diễn một màn kịch trước vua, để chuyển tải sứ điệp của ông ấy. Bằng cách này, Giô-áp đã đạt được việc khiến Đa-vít ra lệnh cho Áp-sa-lôm trở về Giê-ru-sa-lem.

2 Sa-mu-ên 14:1-20 

1 Bấy giờ, Giô-áp con của Xê-ru-gia, nhận thấy lòng vua đang hướng về Áp-sa-lôm. 2 Vì thế, ông sai người đến Thê-cô-a, tìm một người đàn bà khôn khéo, và bảo bà ấy: “Hãy giả vờ làm người đang có tang, mặc tang phục, đừng xức dầu. Hãy làm như một người đàn bà để tang lâu ngày. 3 Rồi hãy đến gặp vua, tâu với người như thế nầy…” Và Giô-áp dặn bà những lời phải nói. 4 Khi người đàn bà ở Thê-cô-a đến gặp vua, bà sấp mặt xuống đất mà lạy, rồi thưa: “Xin bệ hạ cứu giúp tôi!” 5 Vua hỏi: “Ngươi có việc gì?” Bà thưa: “Than ôi! Tôi góa bụa, chồng tôi đã chết. 6 Tớ gái bệ hạ có hai con trai. Hai đứa xô xát với nhau ở ngoài đồng, và vì không ai can chúng ra, nên đứa nầy đánh chết đứa kia. 7 Và nầy, cả dòng họ đều đứng lên chống lại tớ gái bệ hạ, và bảo: ‘Hãy nộp kẻ đã giết em mình. Chúng tôi sẽ giết nó để đền mạng người em mà nó đã giết; và dù nó là người thừa kế, chúng tôi cũng sẽ diệt nó.’ Vậy, họ định dập tắt chút than hồng còn lại cho tôi, không để lại cho chồng tôi người nối danh nối dõi trên mặt đất.” 8 Vua nói với người đàn bà: “Ngươi hãy trở về nhà, ta sẽ ra lệnh về việc của ngươi.” 9 Người đàn bà Thê-cô-a thưa với vua: “Tâu bệ hạ là chúa tôi, nguyện tội đổ lại trên tôi và trên nhà cha tôi. Còn bệ hạ và ngai vàng của bệ hạ thì vô can!” 10 Vua nói: “Nếu có ai nói gì với ngươi, hãy đưa nó đến với ta. Nó sẽ không còn dám đụng đến ngươi nữa.” 11 Bà ấy nói: “Xin bệ hạ nhớ đến Giê-hô-va Đức Chúa Trời của bệ hạ mà ngăn cản người đòi nợ máu gây thêm chết chóc, và họ sẽ không giết con trai tôi nữa.” Vua nói: “Thật như Đức Giê-hô-va hằng sống, không một sợi tóc nào của con trai ngươi sẽ rơi xuống đất!” 12 Người đàn bà nói tiếp: “Xin cho phép tớ gái bệ hạ thưa thêm một lời với bệ hạ, là chúa tôi.” Vua bảo: “Cứ nói.” 13 Người đàn bà nói: “Vậy sao bệ hạ không xử với dân của Đức Chúa Trời cùng một cách như thế? Khi phán quyết điều nầy, bệ hạ đã tự kết tội mình, vì bệ hạ không cho đứa con bị đày của mình trở về. 14 Tất cả chúng ta đều sẽ phải chết, giống như nước đổ xuống đất, không thể hốt lại được. Nhưng Đức Chúa Trời không cất mạng sống đi; trái lại, Ngài hoạch định phương cách để người bị đày không cứ phải xa cách Ngài. 15 Bây giờ, sở dĩ tôi đến thưa điều nầy với bệ hạ là chúa tôi, chính vì người ta làm cho tôi sợ. Tớ gái bệ hạ nghĩ rằng: ‘Tôi phải thưa với nhà vua, may ra nhà vua sẽ làm điều tớ gái người cầu xin. 16 Thật vậy, nhà vua sẽ nhận lời và giải cứu tớ gái người khỏi tay kẻ muốn tiêu diệt tôi cùng với con trai tôi, không cho hưởng cơ nghiệp của Đức Chúa Trời.’ 17 Vậy, tớ gái bệ hạ nghĩ rằng: ‘Lời của bệ hạ, là chúa tôi, sẽ làm cho tôi yên lòng; vì bệ hạ, là chúa tôi, khác nào thiên sứ của Đức Chúa Trời, hiểu điều lành và điều dữ.’ Nguyện Giê-hô-va Đức Chúa Trời của bệ hạ ở với bệ hạ!” 18 Vua trả lời người đàn bà: “Đừng giấu ta điều ta sắp hỏi ngươi.” Người đàn bà thưa: “Xin bệ hạ là chúa tôi cứ hỏi.” 19 Vua hỏi: “Có phải Giô-áp đã nhúng tay vào mọi việc nầy không?” Người đàn bà trả lời: “Thưa bệ hạ là chúa tôi, thật như bệ hạ vẫn sống, không ai có thể đi chệch qua phải hoặc qua trái khỏi mọi điều bệ hạ là chúa tôi đã nói. Vâng, chính Giô-áp, cận thần của bệ hạ, đã truyền lệnh cho tôi và chỉ cho tớ gái của bệ hạ những lời phải nói. 20 Chính là để thay đổi tình thế mà Giô-áp, cận thần của bệ hạ, đã làm điều nầy. Nhưng chúa tôi khôn ngoan như thiên sứ của Đức Chúa Trời, biết mọi việc xảy ra trên đất.”

Suy ngẫm và hiểu

Giô-áp lập một kế hoạch để giúp cho chuyến trở về của Áp-sa-lôm được bình an bằng cách triệu một người phụ nữ khôn ngoan từ Thê-cô-a và truyền cho bà những điều cần phải nói với vua. Sự khôn ngoan của Giô-áp và của người đàn bà thông minh đã tạo nên sự hòa hợp, điều đã rúng động tấm lòng của Đa-vít và đã mở ra một con đường cho Áp-sa-lôm trở về (c.1-20). Dầu vậy, sự khôn ngoan của họ cũng chỉ đơn thuần là của con người, chứ không phải đến từ Đức Chúa Trời. Chúng ta có thể biết điều này qua sự kiện nổi loạn của Áp-sa-lôm và những sự tổn hại anh ta đã gây ra cho vương quốc của Đa-vít sau khi anh ta trở về Giê-ru-sa-lem.

Ngài ban cho tôi bài học gì?

C.12-17 Giô-áp và người phụ nữ từ Thê-cô-a đã thành công trong việc khêu gợi sự cảm thông của Đa-vít bằng cách lôi cuốn những tình cảm của ông hơn là sự phân biệt thuộc linh của ông. Việc bị kẹt trong những cảm xúc có thể có bất lợi khiến một người phớt lờ sự công chính. Liệu chúng ta có khuynh hướng giải quyết các việc theo cảm xúc hay không? Chúng ta hãy cẩn thận để không quên rằng ý muốn của Đức Chúa Trời đi trước những quyết định theo cảm xúc của chúng ta.

C.18-20 Đa-vít nhận ra rằng người phụ nữ đang diễn theo những sự chỉ dẫn của Giô-áp, và không hề do dự thừa nhận điều đó. Đây là sự hữu hạn của sự khôn ngoan của Giô-áp và người đàn bà; họ có thể đã không ý thức được những kết quả cuối cùng mà những nỗ lực của họ sẽ đưa đến. Những nỗ lực tốt nhất của chúng ta không phải luôn luôn mang đến kết quả chúng ta mong đợi. Vì thế, việc quan trọng nhất là phó thác mọi thứ cho Đức Chúa Trời.

Tham khảo

14:7 người thừa kế. Rõ ràng Áp-sa-lôm bây giờ được coi là người thừa kế, ít nhất trong ý kiến phổ biến.Ý tưởng về chút than hồng là một hình ảnh về “niềm hy vọng của gia đình”. Không người nối danh nối dõi có nghĩa là “không còn lại con cháu”.

 Cầu nguyện: Giống như Giô-áp, người đã đọc được tấm lòng ông chủ của mình, xin hãy giúp chúng con đọc tấm lòng của Đức Chúa Jêsus và hành động theo ý muốn của Ngài.

Đọc Kinh Thánh trong năm: Ê-sai 27-29

Share.

About Author

Nhận xét