Leaderboard Ad

Ngày 18 – Những Luật Về Sự Thanh Sạch Liên Quan Đến Các Con Vật

0

Đức Chúa Trời giải thích những luật lệ để cho một người Y-sơ-ra-ên sẽ được thanh sạch, sau khi họ bị ô uế bởi ăn hoặc tiếp xúc với một vật không thanh sạch. Điều này là bởi vì dân Y-sơ-ra-ên sẽ không thể sống là dân sự của Đức Chúa Trời, nếu họ không thánh khiết.

Lê-vi Ký 11:24-47

 24 Các con có thể bị ô uế vì những lý do nầy: ai đụng đến xác chết các loài thú sau đây sẽ bị ô uế đến chiều tối: 25 ai mang xác chết của chúng sẽ phải giặt quần áo và bị ô uế đến chiều tối.

26 Những loài thú nào có móng chẽ nhưng bàn chân không chẻ và không nhai lại đều ô uế cho các con; ai đụng đến sẽ bị ô uế. 27 Trong các loài đi bằng bốn chân, hễ con nào đi bằng bàn chân thì phải xem là không thanh sạch cho các con; ai đụng đến xác chết của chúng sẽ bị ô uế đến chiều tối, 28 còn ai mang xác chết của chúng sẽ phải giặt quần áo và bị ô uế đến chiều tối; các loài đó là vật không thanh sạch cho các con.

29 Trong các loài vật bò lúc nhúc trên mặt đất, đây là những loài không thanh sạch cho các con: chuột nhũi, chuột nhắt, các loại thằn lằn lớn; 30 cắc kè, kỳ đà, thạch sùng, kỳ nhông và cắc ké. 31 Trong các loài bò sát, đó là những con vật không thanh sạch cho các con; ai đụng đến xác chết của chúng sẽ bị ô uế đến chiều tối. 32 Khi một con nào trong các loài đó chết, xác nó rơi trên bất cứ vật nào thì vật ấy sẽ bị ô uế, dù đó là vật dụng bằng gỗ, bằng vải, bằng da, bao bố, hay bất cứ thứ gì; phải ngâm các vật ấy vào trong nước, và chịu ô uế cho đến chiều tối mới được thanh sạch. 33 Nếu xác đó rơi nhằm bình sành thì các vật chứa trong đó đều bị ô uế, các con phải đập bể bình đó đi. 34 Thức ăn nào bị nước từ trong bình sành đó đổ lên thì sẽ bị ô uế; thức uống nào chứa trong bình sành đó đều bị ô uế. 35 Bất cứ vật nào dù bị một phần của xác chết đó rơi nhằm cũng sẽ bị ô uế; dù là lò hay bếp cũng phải đập bể đi; chúng đã bị ô uế rồi và các con phải xem chúng là ô uế. 36 Tuy nhiên, một suối nước hoặc một hồ chứa nước vẫn được kể là tinh sạch nếu có xác của các loài thú đó; nhưng ai đụng đến xác chết của chúng thì sẽ bị ô uế. 37 Nếu một xác chết rơi trên hạt giống sắp được gieo trồng thì hạt giống đó vẫn được tinh sạch. 38 Nhưng nếu hạt giống đã được tưới nước và xác chết rớt nhằm thì các con phải xem hạt giống đó là ô uế.

39 Nếu một con thú được phép ăn thịt mà chết, thì ai đụng đến xác nó sẽ bị ô uế đến chiều tối. 40 Ai ăn thịt xác chết đó phải giặt quần áo mình và bị ô uế cho đến chiều tối; còn ai khiêng xác chết đó cũng phải giặt quần áo và bị ô uế cho đến chiều tối. 41 Mọi loài sâu bọ bò trên mặt đất đều đáng kinh tởm, không được ăn. 42 Các loài nào bò bằng bụng, đi bằng bốn chân hay nhiều chân, nói chung là các loài vật bò lúc nhúc trên mặt đất, thì các con không được ăn, vì chúng là vật đáng kinh tởm. 43 Các con đừng làm cho mình đáng kinh tởm vì các loài vật đó, cũng đừng vì chúng mà mình trở nên ô uế. 44 Vì Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời của các con; hãy biệt mình ra thánh và phải thánh, vì Ta là thánh. Đừng vì bất cứ một loài sâu bọ bò trên mặt đất mà làm cho mình bị ô uế. 45 Vì Ta là Đức Giê-hô-va, Đấng đã đem các con ra khỏi Ai Cập để làm Đức Chúa Trời của các con; vậy các con phải thánh vì Ta là thánh.

46 Đó là luật lệ liên quan đến loài súc vật, loài chim trời, các sinh vật bơi lội trong nước và các loài sâu bọ bò trên mặt đất, 47 để phân biệt giữa con vật không sạch với con vật tinh sạch, giữa các loài ăn được với các loài không ăn được.’”

Suy ngẫm và hiểu

Khi một con vật không thanh sạch còn sống, thì sự ô uế đó không ảnh hưởng đối với con người; tuy nhiên, sau khi con vật đó chết, những người tiếp xúc với nó, sẽ trở nên ô uế. Thậm chí trong trường hợp các con vật thanh sạch, nếu chúng không được dâng qua một nghi thức tế lễ, thân thể của chúng bị coi là không thanh sạch. Vì vậy, một người tiếp xúc với một con vật đã chết, thì sẽ bị ô uế cho đến tối ngày hôm đó và phải giặt quần áo của họ để được trở nên thanh sạch. Tương tự, một cái bình bị chạm vào một con vật đã chết cũng trở nên ô uế, và trong trường hợp như vậy, cái bình phải bị đập vỡ hoặc phải được rửa bằng nước. Lý do những luật về sự thanh sạch chi tiết đến như vậy là bởi vì Đức Chúa Trời là thánh và do vậy, dân sự của Ngài cũng phải thánh (c.24-47).

Đức Chúa Trời là Đấng như thế nào?

C.44-45 Đức Chúa Trời, Đấng thánh khiết, mong muốn dân sự của Ngài cũng thánh khiết, giống như Ngài. Ngài ban cho dân Y-sơ-ra-ên những luật lệ về sự thanh tẩy vì lý do này. Dân Y-sơ-ra-ên phải sống và ghi nhớ ân điển của Đức Chúa Trời, Đấng đã biệt riêng họ khỏi mọi dân không thanh sạch trên đất, bằng cách giữ những luật lệ về sự thanh tẩy cách phù hợp với mục đích của Đức Chúa Trời. Thay vì phân chia trong và ngoài Hội Thánh, chúng ta hãy theo đuổi đời sống vâng lời một cách thánh khiết đối với Chúa.

Ngài ban cho tôi bài học gì?

C.43-44 Nếu bạn muốn được thanh sạch, bạn phải tránh những sự ô uế. Cách để dân Y-sơ-ra-ên trở nên thánh khiết là giữ mình khỏi mọi điều có thể khiến họ bị ô uế.

Tham khảo

11:36-38 Nước ở trong một dòng suối hoặc bể chứa nước không bị ô nhiễm bởi sinh vật không thanh sạch rơi vào. Điều này có thể vì nước trong đó chảy và liên tục được làm mới. Hoặc, luật có thể đã cho phép sự nhượng bộ này bởi vì nước rất khan hiếm ở Pa-lét-tin.

11:44-45 Vì Ta là Đức Giê-hô-va. Đây là sự xuất hiện lần đầu tiên của câu này trong Lê-vi Ký, nhưng nó xuất hiện thường xuyên từ chương 18 trở đi. vì Ta là thánh. Hãy so sánh với 19:2; 20:26; 21:8. Chúa là Đấng thánh, kêu gọi dân sự của Ngài thanh tẩy chính họ và nên thánh. Đấng đã đem các con ra khỏi đất Ai Cập. Dân sự của Đức Chúa Trời phải tìm kiếm sự thánh khiết để đáp lại những hành động đầy ân điển của Ngài thay mặt cho họ.

Cầu nguyện: Xin hãy giúp chúng con ăn mặc trong sự thanh sạch, kính sợ và thánh khiết phù hợp với dân của Đức Chúa Trời thánh khiết.

Đọc Kinh Thánh trong năm: Ma-thi-ơ 21-23

Share.

About Author

Nhận xét