Leaderboard Ad

Ngày 21 – Bữa Tiệc Của Sự Hiệp Một Chứ Không Phải Phân Rẽ

0

Bữa ăn Cuối cùng, là một biểu tượng của sự thông công của các anh chị em trong Chúa và là sự hiệp một của Hội Thánh, đã trở thành một nơi của sự phân rẽ giữa người giàu và người nghèo trong Hội Thánh Cô-rinh-tô. Phao-lô đã quở trách người Cô-rinh-tô vì điều này, và ra lệnh cho họ tự tra xét mình trước khi dự Tiệc Thánh.

1 Cô-rinh-tô 11:17-34 

17 Còn về những lời chỉ dạy sau đây, tôi không thể khen anh em, vì sự nhóm họp của anh em không đem lại điều tốt hơn mà còn tệ hơn. 18 Trước hết, tôi nghe rằng, khi nhóm lại trong Hội Thánh thì anh em có sự chia rẽ; tôi tin điều nầy có phần đúng. 19 Việc bè phái trong anh em thì chắc không còn nghi ngờ gì nữa, nhưng có vậy mới nhận biết rõ ai là người chân thật. 20 Khi anh em nhóm họp lại không phải là để dự Tiệc Thánh của Chúa nữa. 21 Vì lúc anh em ăn, ai nấy đều vội vã ăn bữa riêng của mình, đến nỗi người nầy thì đói, còn kẻ kia thì no say. 22 Anh em không có nhà riêng để ăn uống sao? Hay là anh em khinh miệt Hội Thánh của Đức Chúa Trời, và sỉ nhục những người thiếu thốn? Tôi phải nói gì với anh em đây? Có nên khen anh em trong việc nầy chăng? Không, tôi không khen đâu! 23 Vì tôi có nhận nơi Chúa điều tôi đã dạy cho anh em: Ấy là trong đêm Chúa là Đức Chúa Jêsus bị phản nộp, Ngài lấy bánh, 24 tạ ơn, rồi bẻ ra và phán rằng: “Nầy là thân thể Ta vì các con mà phó cho, hãy làm điều nầy để nhớ đến Ta.” 25 Cùng một cách ấy, sau khi ăn bữa tối rồi, Ngài lấy chén và phán rằng: “Chén nầy là giao ước mới trong huyết Ta; hễ khi nào các con uống, hãy làm điều nầy để nhớ Ta.” 26 Vậy, mỗi lần anh em ăn bánh nầy, uống chén nầy thì rao giảng sự chết của Chúa cho đến lúc Ngài đến. 27 Vì thế, nếu ai ăn bánh, uống chén của Chúa một cách không xứng đáng thì sẽ mắc tội với thân và huyết của Chúa. 28 Vậy, mỗi người phải tự xét chính mình rồi mới ăn bánh, uống chén ấy. 29 Vì người nào không phân biệt thân Chúa mà ăn bánh, uống chén ấy tức là ăn uống sự phán xét cho chính mình. 30 Vì lý do đó mà trong anh em có nhiều người đau yếu, bệnh tật và có lắm kẻ ngủ. 31 Nếu chúng ta tự xét mình thì sẽ không bị phán xét. 32 Nhưng khi Chúa phán xét, Ngài sửa phạt chúng ta để chúng ta không bị kết án chung với thế gian. 33 Cho nên, thưa anh em của tôi, lúc anh em họp lại để ăn chung với nhau, hãy chờ đợi nhau. 34 Nếu có ai đói, hãy ăn ở nhà, để việc nhóm họp của anh em không chuốc lấy sự kết án.

Còn các việc khác, khi tôi đến sẽ định đoạt.

 Suy ngẫm và hiểu

Khi mọi người trong Hội Thánh Cô-rinh-tô nhóm họp lại để dự Tiệc Thánh, những người giàu của Hội Thánh đã mang đến nhiều đồ ăn và ăn nhiều giữa vòng họ mà không cần đợi những người nghèo của Hội Thánh. Cho nên, những người nghèo của Hội Thánh đến dự Tiệc Thánh muộn hơn, sau khi làm việc xong, đã thấy điều này và rất tổn thương. Nơi Tiệc của Chúa, nơi được cho là để xác nhận và kỷ niệm cộng đồng trở nên một, đã trở thành một nơi của tổn thương và phân rẽ trong Hội Thánh Cô-rinh-tô (c.17-22). Đáp lại điều này, Phao-lô khích lệ mọi người trong Hội Thánh, những người đã dự Tiệc Thánh nhớ lại sự chết của Đức Chúa Jêsus và tầm quan trọng của nó, và trên tất cả, để quan tâm và ân cần với các thành viên khác của Hội Thánh như là một thân thể (c.23-24).

Ngài ban cho tôi bài học gì?

C.20-22 Bữa Tiệc của Chúa là một nghi lễ mà qua đó các thành viên trong Hội Thánh có thể chia sẻ mối thông công và kinh nghiệm trở nên một với các anh chị em của Hội Thánh, những người đã trở thành gia đình mới của họ trong Đấng Christ. Tuy nhiên, những người giàu của Hội Thánh Cô-rinh-tô đã không đợi các anh chị em nghèo, những người đã không thể đến được cho đến khi làm xong việc và họ không thể chuẩn bị nhiều đồ ăn được, đã đến trước họ và ăn uống xả láng và say sưa. Sự giả hình như thế bày tỏ sự coi thường đối với Hội Thánh và làm nhục những thành viên nghèo hơn của Hội Thánh. Nếu chúng ta tham gia vào nghi lễ của bánh và chén mà không suy nghĩ đến tình trạng khó xử của các thành viên khác, chúng ta cũng phải xem điều này là một hành động giả hình và đáng hổ thẹn.

C.27-34 Các thành viên của Hội Thánh phải suy ngẫm về thái độ của họ với những người khác và suy nghĩ một cách nghiêm túc về tầm quan trọng của Lễ Tiệc Thánh trước khi dự. Tương tự, những người không biết tầm quan trọng của Lễ Tiệc Thánh, hoặc không cảm tạ sự hy sinh của Đức Chúa Jêsus thì không được dự Lễ Tiệc Thánh.

Tham khảo   

11:23 có nhận nơi Chúa. Các truyền thống về Đức Chúa Jêsus mà Phao-lô đã dạy cho người Cô-rinh-tô (xem 7:10; 15:3) cuối cùng quay lại chính Đức Chúa Jêsus, nhưng có lẽ Phao-lô đã học được chúng từ những người theo Đấng Christ đầu tiên, chẳng hạn như Phi-e-rơ (Ga-la-ti 1:18). (Xem các sự ký thuật khác về Tiệc Thánh trong Ma-thi-ơ 26:26-28; Mác 14:22-24; Lu-ca 22:17-20). Khả năng khác là Phao-lô đã nhận được thông tin này trực tiếp từ chính Đấng Christ (xem 2 Cô-rinh-tô 12:1-4; Ga-la-ti 1:12, 17).

11:28 Ai dự Tiệc Thánh phải tự tra xét xem, liệu người đó có hiểu đúng bản chất không ích kỷ, chuộc tội của sự chết của Đức Chúa Jêsus “vì” người khác không, và điều đó cần được bắt chước như thế nào trong chính đời sống của người đó.

Cầu nguyện: Hãy để Tiệc Thánh của chúng con là một cơ hội cho chúng con bày tỏ thái độ của chúng con với những thành viên khác trong Hội Thánh.

Đọc Kinh Thánh trong năm: Rô-ma 14-16

Share.

About Author

Nhận xét