Leaderboard Ad

Ngày 10 – Xíp-Ba Và Si-Mê-I

0

Trong hành trình chạy trốn của mình, Đa-vít đã gặp Xíp-ba, người đã chào đón ông với nhiều thức ăn, và Si-mê-i, người đã rủa sả ông. Mặc dù ông đã chúc phước cho Xíp-ba, ông cũng giao phó sự rủa sả của Si-mê-i cho Đức Chúa Trời.

2 Sa-mu-ên 16:1-14 

1 Khi Đa-vít vừa đi qua khỏi đỉnh núi một chút thì Xíp-ba, đầy tớ của Mê-phi-bô-sết, đến đón vua với hai con lừa chở hai trăm ổ bánh, một trăm bánh nho khô, một trăm bánh trái vả, và một bầu rượu nho. 2 Vua hỏi Xíp-ba: “Ngươi định làm gì với những thứ nầy?” Xíp-ba trả lời: “Các con lừa thì để cho người trong hoàng tộc cưỡi, bánh và trái cây dùng làm thức ăn cho các thanh niên, còn rượu thì để cho những người yếu sức giữa hoang mạc uống.” 3 Vua hỏi: “Vậy, con trai của chủ ngươi ở đâu?” Xíp-ba thưa: “Người ở lại Giê-ru-sa-lem, vì nói rằng: ‘Hôm nay nhà Y-sơ-ra-ên sẽ trả lại cho ta vương quốc của ông cha ta.’” 4 Vua nói với Xíp-ba: “Vậy, mọi vật thuộc về Mê-phi-bô-sết thì nay là của ngươi.” Xíp-ba thưa: “Tôi xin lạy tạ bệ hạ. Ước gì tôi được ơn trước mặt bệ hạ là chúa tôi!”

5 Khi vua Đa-vít đến Ba-hu-rim, có một người thuộc dòng dõi nhà Sau-lơ, tên là Si-mê-i, con của Ghê-ra, từ nơi ấy đi ra. Người nầy vừa đi vừa nguyền rủa. 6 Hắn ném đá vào Đa-vít và các thuộc hạ của vua, dù có cả quân đội và các dũng sĩ bảo vệ bên phải và bên trái vua. 7 Si-mê-i rủa sả Đa-vít rằng: “Hãy cút đi, cút đi! Tên vấy máu, kẻ gian ác kia! 8 Đức Giê-hô-va đã khiến máu của nhà Sau-lơ, mà ngươi đã chiếm ngôi, đổ lại trên ngươi. Đức Giê-hô-va trao vương quyền vào tay Áp-sa-lôm, con của ngươi. Bây giờ, ngươi bị hoạn nạn vì ngươi là một tên vấy máu.”

9 Lúc ấy, A-bi-sai, con của Xê-ru-gia, thưa với vua: “Tại sao con chó chết kia dám nguyền rủa bệ hạ là chúa tôi? Hãy để tôi đi chém đầu nó.” 10 Nhưng vua nói: “Hỡi các con của Xê-ru-gia, việc của ta can gì đến các ngươi? Nếu Si-mê-i rủa sả vì Đức Giê-hô-va đã phán với người rằng: ‘Hãy rủa sả Đa-vít,’ thì ai dám nói với người: ‘Tại sao ngươi làm như vậy?’” 11 Rồi Đa-vít nói với A-bi-sai và các đầy tớ mình: “Kìa, con ruột ta do chính ta sinh ra còn tìm hại mạng sống ta, huống chi người Bên-gia-min nầy! Hãy để mặc nó, hãy để nó nguyền rủa, vì Đức Giê-hô-va bảo nó làm vậy. 12 Có lẽ Đức Giê-hô-va sẽ nhìn thấy sự khốn khổ của ta, và sẽ lấy phước lành trả lại cho ta thay vì lời nguyền rủa của nó hôm nay.” 13 Đa-vít và các thuộc hạ cứ tiếp tục hành trình, trong khi Si-mê-i đi theo sườn núi đối diện với Đa-vít. Hắn vừa đi vừa nguyền rủa vừa ném đá Đa-vít, và hất tung bụi đất lên. 14 Khi vua và tất cả những người theo vua đến nơi thì ai nấy đều rất mệt mỏi, nên vua nghỉ lấy sức tại đó.

Suy ngẫm và hiểu

Xíp-ba, người xuất hiện trước Đa-vít kiệt sức, đã đề xuất cung cấp cho ông lừa, thức ăn và rượu. Vì những nỗ lực của mình, và cũng bởi vì ông ấy đã đổ trách nhiệm một cách giả dối cho Mê-phi-bô-sết, chủ của mình, nên Xíp-ba đã nhận được đất từ Đa-vít. Hành động của Xíp-ba không phải là từ lòng tốt muốn an ủi Đa-vít ở giữa những sự đau khổ của ông, mà là một lòng tốt giả dối để làm đầy sự tham lam của riêng mình (19:24-30). Sau đó, khi vua Đa-vít và những người của ông đã đến Ba-hu-rim, Si-mê-i, một người họ hàng của vua Sau-lơ, đã rủa sả Đa-vít và ném đá vào ông. Đa-vít khiêm nhường chấp nhận sự rủa sả của Si-mê-i, coi ông không khác gì một kẻ thù, và tin cậy rằng Đức Chúa Trời sẽ báo trả sự tổn thương của ông. Đa-vít, người đã quay đi khỏi Đức Chúa Trời tại đỉnh cao quyền lực và với vương quyền sau mình, đang được phục hồi như một người cầu nguyện và trông cậy chỉ một mình Đức Chúa Trời nơi đồng hoang (c.1-14).

Ngài ban cho tôi bài học gì?

C.1-3 Xíp-ba, người đầy tớ của Mê-phi-bô-sết đã đủ khôn ngoan để biết rằng sự phản loạn của Áp-sa-lôm không phải là sự kết thúc vương quốc của Đa-vít, nhưng ông ta là một người cơ hội chủ nghĩa, người sẵn lòng lập mưu chống lại chủ vì lợi ích của riêng mình. Tình yêu thương mà Đức Chúa Jêsus, Vị Vua, mong muốn từ chúng ta không phải là tình yêu thương hành động vì lợi ích riêng của chúng ta, nhưng mà là một tình yêu thương hoàn toàn ban tặng cho bất kỳ ai vào bất cứ thời gian nào.

C.9 A-bi-sai muốn ngay lập tức chém đầu Si-mê-i, nói rằng hắn ta giống như một con “chó chết”, để giải quyết nan đề họ đang phải đối diện. Tuy vậy, ông ấy cần phải biết rằng sự cầu nguyện quyền năng hơn một vết chém bằng gươm.

Tham khảo   

16:12 Có lẽ … Chúa sẽ lấy phước trả lại thế cho sự rủa sả mà ta bị ngày nay. So sánh với cách nhìn ngược lại trong Châm Ngôn 24:17-18: “Chớ vui mừng khi kẻ thù nghịch con sa ngã…e Chúa thấy điều đó và chẳng đẹp lòng, bèn cất cơn giận khỏi nó chăng” (so sánh với Châm Ngôn 26:2; cả I Phi-e-rơ 2:19-23; 3:9). 

Cầu nguyện: Cho dù đó là sự chịu khổ hay sự vui mừng, xin hãy cho mọi việc trong cuộc đời của chúng con được thành theo ý muốn của Ngài, Chúa ôi.

Đọc Kinh Thánh trong năm: Ê-sai 44-46

Share.

About Author

Nhận xét