Home Tôi Viết Cho Trọn Mùa Yêu

Cho Trọn Mùa Yêu

by Hồ Galilê
30 đọc

 

Rời cành lá rụng thu rẽ lối

Mới đó mà nay đến đông rồi

Thu đi biền biệt chia phôi

Trơ cành trụi lá một đồi sầu đông

***

Xanh xanh thẳm rừng thông xanh biếc

Lặng lẽ dòng sông mấy con đò

Đồng phêu phêu thổi cánh cò

Bâng khuâng nhớ tuổi học trò ngày xưa.

***

Thời gian nhanh thoi đưa khung cửi

Bóng ngả thềm như đuổi xuân đi

Tóc tiêu sương muối thầm thì

Thêm tình yêu Chúa khắc ghi trong đời.

***

Đã bao mùa đông đến đầy vơi!

Mùa yêu thương ngập trời ân điển

Tình Ngài rộng lớn vô biên

Thiên đàng từ bỏ xuống miền tối tăm.

***

Ba ba năm… sống buổi phong trần

“Em-ma-nu-ên”(*1) yêu nhân loại

Chữa lành tật bệnh… “trong ngoài”(*2)

Ban bánh kẻ đói… gọi người chết ra (*3)

***

Cầm quyền trên sóng biển, tà ma

Đuổi quỷ dữ, gian tà bị đánh

Nhà Ta cầu nguyện vậy mà…

Các ngươi vấy bẩn làm nhà bán buôn.

***

Giảng Tin Lành làng buôn, phố thị…

Đôi chân trần… chẳng bị áo “thâu”(*4)

Nguyện cầu máu giọt đêm sâu

Giáo đinh chịu đóng đội đầu mão gai.

***

Vì ai vậy hỡi Chúa Thiên đài?

Vì con đó, hoài thai tội lỗi

Yêu con Chúa hạ sinh rồi

Phần việc còn lại: Bạn… Tôi nghĩ gì?

***

Mùa Giáng sinh rồi sẽ qua đi

Tình yêu Chúa chẳng gì dời đổi

Mở lòng đón Chúa lên ngôi

Tâm hồn bạn sẽ dạt dồi hân hoan.

***

Nhạc chuông vang rộn ràng thánh thót

Chúa gọi mời – Bạn gánh nặng ư?

Trao Ngài bạn hết sầu tư

Nghỉ an phước hạnh ấy từ niềm tin.

***

Mùa Giáng sinh – Thiên Chúa kiếm tìm

Đừng toan tính: Nổi, chìm, thua, thiệt

Làm con Thiên Chúa dịu hiền

Bạn… Tôi… Hạnh phúc – Trọn mùa yêu thương.

(*1) Em-ma-nu-ên có nghĩa là Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta.
(*2) Bệnh trong tâm linh tức là tội lỗi và bệnh ở ngoài tức đau đớn trong thể xác.
(*3) Gọi người chết sống lại ra khỏi phần mộ phần như La-xa-rơ.
(*4) Không thâu tóm lợi lộc để lo cho cuộc sống của cá nhân.

Hồ Galilê – Giáng Sinh 2016.

Bình Luận:

You may also like

Leave a Comment