Leaderboard Ad

KÝ ỨC TUỔI 14

0

KÝ ỨC TUỔI 14

Tuổi 14 – cái tuổi ăn chưa no, lo chưa tới
Tuổi 14 – mộng mơ, cắp sách tới trường
Tuổi 14 – cái tuổi tận hưởng tình yêu và sự quan tâm của Cha Mẹ.

NHƯNG…

Tuổi 14 của em không cho phép em tận hưởng những gì tốt nhất so với các bạn cùng trang lứa.
Đó là cái tuổi em ngậm ngùi thua thiệt với xung quanh. Em lớn lên theo những cơn say, chửi bới, đánh đập của bố và mẹ. Rồi em thấy mẹ phải đi trốn nợ vì lừa đảo, bỏ chồng bỏ con thơ đi biệt xứ.
Đó là cái tuổi em chứng kiến cơn phê cùng những cơn vật ma túy của anh trai.
Năm đó, gia đình em li tán.
Và đó cũng chính là cái tuổi em đã sử dụng ma túy đá được hai năm.

Bố có người phụ nữ khác, mẹ cũng bỏ trốn vì vỡ nợ rồi cũng theo chân người đàn ông khác. Người thân nhất là anh trai thì đang thụ lí án vì tội ma túy…
Em bơ vơ lạc lõng, đành sống với sự quan tâm có chừng mực của ông bà ngoại.
Em đi đưa ma túy thuê cho người ta để có tiền thoả mãn nhu cầu ăn chơi của mình…

Đã bao lần nước mắt rơi ướt đầm vạt áo, đã bao lần lấy quán Internet làm nhà. Nhiều đêm em lang thang vì chán ngán cơn say chửi rủa của cha và tình nhân mới của ông, em cứ đi trong đêm cùng cơn đói dài ngày…

Cuộc sống bắt em phải trưởng thành hơn so với tuổi của mình; Em không còn dám sống với cảm xúc mộng mơ tuổi 14. Không còn muốn bữa cơm đầy đủ bố, mẹ và anh trai. Em không muốn…
Mà em chỉ còn mơ đầy đủ nhu cầu mỗi ngày, để không bị cảm giác thiếu Đá hành hạ…

BƯỚC NGOẶT CUỘC ĐỜI

Em biết đến Chúa và tình yêu của Ngài.
14 tuổi, em bước chân vào Trung tâm sau tất cả những mất mát quá sức đối với một đứa trẻ.

Để có thể ở lại Trung tâm, em được sự chu cấp bao bọc của cả họ hàng, họ không muốn thấy em phải chết hay đi tù khi chưa đến tuổi thành niên.

Sau hai năm ở Trung tâm trở về, Đức Chúa Trời biến đổi em thành con người hoàn toàn mới: Biết tha thứ, yêu thương, đồng cảm ở lứa tuổi 16.
Chỉ có điều em vẫn thấy sự lạnh nhạt của bố, cảnh giác của người thân. Bố vẫn chưa dứt cơn say chửi bới. Mẹ vẫn đi như chưa hề có em tồn tại; Người anh trai vẫn đang cứng lòng chưa đầu phục Chúa.
Thế gian như muốn bắt em quay về vị trí cũ…

Em nói em không muốn sống trở lại những quãng ngày của tuổi 14 nữa…
Em không muốn thấy những cơn say của bố; Không muốn nhìn anh trai bữa đói bữa phê…
Em cầu xin chính Chúa hãy làm chủ gia đình em.
Để ký ức tuổi 14 không bao giờ quay trở lại…

Nguyễn Trung Hiếu.

 

 

Bình Luận:

About Author