MỌI SỰ ĐỀU TRỞ NÊN MỚI – Phần 16: Thuộc về một Hội Thánh

Từ ‘Hội thánh’ được sử dụng trong Kinh Thánh theo hai cách:

  • toàn hội chúng, ở mọi lúc, mọi nơi (Cô-lô-se 1:18)
  • Hội thánh địa phương, ở một nơi cụ thể (1 Cô-rinh-tô 1:2).

Khi bạn cải đạo, bạn trở thành thành viên của một Hội thánh thật, thân thể Đấng Christ. Nhưng bạn cũng cần kết nối với một Hội thánh địa phương. Tại sao?

  • vì bạn cần sự dạy dỗ và mục vụ (Công vụ 2:42)
  • vì bạn cần mối thông công (Công vụ 2:42-26).

Bạn có thể tìm thấy sự giúp đỡ và khích lệ từ các nhóm Cơ đốc ngoài Hội thánh, ví dụ: các tổ chức Cơ đốc tại trường học, đại học hoặc chỗ làm. Các tổ chức này cũng tốt, nhưng không thể thay thế Hội thánh. Hội thánh không được thiết lập bởi con người, mà do Chúa ban cho dân sự Ngài (Ê-phê-sô 5:25; 4:11-12).

Một Cơ đốc nhân nên thuộc về một Hội thánh địa phương – thờ phượng, làm việc, và thông công ở đó. Điều này không có nghĩa là người đó không đến các Hội thánh khác, mà là ‘thuộc’ về một Hội thánh. Nếu không như vậy, họ không thể hoàn thành các câu Kinh Thánh sau: Hê-bơ-rơ 13:17; Công vụ 14:23; Hê-bơ-rơ 10:24-25.

Đừng trở nên giống như cái mà Spurgeon gọi là ‘chim di cư không có tổ’. Chớ lượn lờ hết Hội thánh này tới Hội thánh khác. Thuộc về một nơi!

Hội thánh nào?

Không may thay, ngày nay, tất cả Hội thánh đều không giống nhau. Bạn cần một Hội thánh sẽ giúp bạn tăng trưởng thành một Cơ đốc nhân. Bạn cần một Hội thánh luôn tìm kiếm sự sắp đặt trong cuộc sống và mục vụ Hội thánh đó theo Kinh Thánh. Bạn sẽ không bao giờ tìm thấy cờ bạc, buôn bán hay nhảy nhót trong các Hội thánh trong Tân Ước. Nhưng bạn tìm thấy

  • dạy Kinh Thánh (Công vụ 2:42)
  • các buổi cầu nguyện (Công vụ 4:23-31)
  • truyền giáo (Công vụ 11:20-21).

Tìm một Hội thánh tốt. Thờ phượng ở đó. Trở thành thành viên ở đó. Cầu nguyện cho mục vụ ở đấy. Kết bạn ở đấy. Đưa bạn bè đến đó.

(Còn tiếp)

Peter Jeffery
Xuất bản lần đầu năm 1976
Nhà xuất bản Brytirion, CF31 4DX, Wales, UK
Bản dịch của Vietnamese Missionary Institute

Bài vở cộng tác hoặc góp ý xin gửi về tintuc@hoithanh.com

Đức Chúa Trời Không Bao Giờ Thiên Vị

“[Lời hứa] không những chỉ dành cho những ai sống dưới luật pháp của Môi-se mà còn cho bất cứ người nào sống với đức tin như của Áp-ra-ham nữa”(Rô-ma 4:16).

Đức Chúa Trời không thiên vị–bất kể lý lịch, địa vị, hay tội lỗi của bạn. Bạn là một người sùng đạo, một người trước kia sùng đạo, hay là bạn không có tôn giáo nào cả cũng không quan trọng.

Rô-ma 4:16 nói, “[Lời hứa] không những chỉ dành cho những ai sống dưới luật pháp của Môi-se mà còn cho bất cứ người nào sống với đức tin như của Áp-ra-ham nữa”. Những người sống dưới luật pháp của Môi-se này là ai? Là người Do-thái. Dân tộc Do-thái được ban cho đường lối của Đức Chúa Trời trước bất kỳ ai khác.

Bạn có bao giờ nghĩ về lý do tại sao người Do-thái lại được gọi là tuyển dân của Đức Chúa Trời không? Có phải tại vì Chúa yêu họ hơn là Ngài yêu những người còn lại như chúng ta không? Không phải vậy đâu. Họ được lựa chọn cho một mục đích—là để truyền rao sứ điệp cho mọi người khác rằng có một Đức Chúa Trời chân thật. Họ cũng giống như những giáo sĩ cho những người còn lại như chúng ta.

Bây giờ Đức Chúa Trời đã lấy nhiệm vụ đó và giao nó cho hội thánh, bao gồm tất cả những ai đã đặt lòng tin của mình vào Chúa Cứu Thế, bất kể hoàn cảnh của họ. Đức Chúa Trời nói rằng sự cứu rỗi của Ngài sẵn dành cho bất kỳ người nào mở lòng mình ra với đức tin: “Ai kêu cầu danh Chúa sẽ được cứu” (Rô-ma 10:13). Không có chỉ tiêu, hạn nghạch trên thiên đàng. Kinh Thánh không có nói chỉ những người thật sự tốt sẽ được cứu nếu họ kêu cầu danh Chúa; mà nói rằng mọi người kêu cầu danh Chúa sẽ được cứu.

Điều đáng buồn là nhiều người vẫn còn cố gắng làm việc để được lên thiên đàng, mặc dầu họ biết Đức Chúa Trời ban cho món quà ân điển của Ngài. Họ nghĩ họ có thể làm cho mình tốt đủ–rằng họ không cần món quà cứu rỗi của Đức Chúa Trời qua Chúa Cứu Thế.

Bạn có thể đã làm một số điều thật sự tốt ở trong cuộc đời. Nhưng nếu bạn nghĩ những điều đó sẽ đem bạn lên thiên đàng thì hãy quên điều đó đi. Vì cách duy nhất để bất cứ người nào trong chúng ta được vào thiên đàng là nhận lãnh món quà ân điển của Đức Chúa Trời, là điều sẵn dành cho tất cả mọi người.

Nguồn: Rick Warren

Bài vở cộng tác hoặc góp ý xin gửi về tintuc@hoithanh.com

Những Người Không Thích Thiên Đàng

Có người nói rằng cuộc đời của chúng ta là sự biểu hiện của những gì chúng ta đang thực sự tin vào. Chúa Giê-su đã nói điều tương tự khi Ngài phán rằng, “Hễ cây nào chẳng sanh trái tốt, thì phải đốn mà chụm đi. Ấy vậy, các ngươi nhờ những trái nó mà nhận biết được.”  (Ma-thi-ơ 7:19-20) Hỡi bạn, bạn sanh ra “trái” từng ngày trong đời và bạn được biết đến bởi trái mà bạn sanh ra.

Trái được sanh ra ngay nay bởi hầu hết mọi người là trái THỐI NÁT, là trái không làm đẹp lòng và dâng vinh hiển cho Chúa, nhưng những người như vậy từ chối ăn năn tội lỗi mình và sống cho Chúa. Những người như vậy sẽ không bao giờ được bước vào cổng Thiên Đàng, và họ sẽ không thích nơi đó vì nếu họ được sống tại đó thì họ cũng không muốn bởi vì Chúa sẽ không cho phép lối sống của họ. Vì vậy, nó giải thích lý do tại sao vẫn có một số người đơn giản là không thích Thiên Đàng.

Những Người Cuồng Âm Nhạc Thế Gian

Chắc chắn trên Thiên Đàng đầy dẫy âm nhạc, nhưng âm nhạc đó không giống như âm nhạc của Sa-tan mà hầu hết mọi người nghe và ca hát ngày nay. Âm nhạc Thiên Đàng làm vinh hiển Chúa Giê-su Christ: “Chúng hát một bài ca mới rằng: Ngài đáng lấy quyển sách mà mở những ấn ra; vì Ngài đã chịu giết, lấy huyết mình mà chuộc cho Đức Chúa Trời những người thuộc về mọi chi phái, mọi tiếng, mọi dân tộc, mọi nước, và Ngài đã làm cho những người ấy nên nước, và thầy tế lễ cho Đức Chúa Trời chúng ta; những người ấy sẽ trị vì trên mặt đất.” (Khải huyền 5:9-10)

Bạn nói rằng, “Đấy đâu phải là kiểu bài hát!” Bạn đang chứng minh quan điểm của tôi! Nếu bạn không thích bài hát đó, thì bạn sẽ không thích Thiên Đàng! Không một ai trên Thiên Đàng hát giống như Mick Jagger, Beatles, hay Garth Brook cả. Britney Spears sẽ không ở đó khi bước đi xung quanh sân khấu như gái điếm. Back Street Boys sẽ không được lắng nghe. Chúa đã có một chỗ đặc biệt cho những người đề xướng đầy xác thịt và thế gian về tình dục, thú vui bản thân, và hành vi trái đạo đức. Không một ai trên Thiên Đàng sẽ ca hát về tội ngoại tình, gian dâm, nhà cửa tan nát, tấm lòng tan vỡ, nghiện ngập, và thờ phượng Ma quỷ xấc xược. Nếu bạn thích âm nhạc nổi tiếng của thế gian này, thì bạn chắn chắn sẽ là người cắm trại không hạnh phúc trênThiên Đàng. Những thần tượng âm nhạc của bạn sẽ ở dưới Địa Ngục, vậy thì làm sao bạn có thể hạnh phúc trên Thiên Đàng được?

Bạn nói rằng, “Nói gì đây! Ông là ai mà phán xét người khác? Hỡi bạn, thái độ hèn nhát đó sẽ chỉ cho bạn một nơi dưới Địa Ngục. Một người thật sự trưởng thành và có ý thức sẽ đối diện với những sự thật rõ ràng và có một lựa chọn khôn ngoan. Nếu bạn là một người yếu đuối và em bé xác thịt, bạn sẽ than thở và giận dữ với lẽ thật mà tôi đang đưa cho bạn. Nếu bạn là người thành thật và trưởng thành, bạn sẽ thừa nhận rằng tôi đang đưa cho bạn một lẽ thật và bạn sẽ có hành động đáp ứng tích cực.

Những Người Cuồng Thể Thao

Thiên Đàng không phải là nơi mà ai đó nghĩ ra mà là nơi lời Chúa NÓI về.Trong tất cả mô tả của Kinh Thánh về Thiên Đàng và Giê-ru-sa-lem mới, không có một từ nào nói về ai đó chơi bóng, xem đua xe tốc độ, tham dự một trận đấu vật, đi săn, câu cá, hay tham gia một môn thể thao nào khác. Nhưng, quốc gia của chúng ta đầy dẫy những người THỜ PHƯỢNG các môn thể thao như thể đó là lý do duy nhất để sống!

Tôi không nói rằng thỉnh thoảng tham gia một sự kiện thể thao lành mạnh là sai trật. Cá nhân tôi thích tham gia đá bóng vào mùa thu, nhưng không phải mỗi tuần, và chắc chắn không phải là hai hoặc ba lần mỗi tuần! Một người cuồng thể thao sẽ dành nhiều thời gian với môn thể thao mà anh ta đã chọn hơn là dành thời gian cho Chúa, Kinh Thánh và hội thánh. Liệu người đó có thích Thiên Đàng không? Tất nhiên là không rồi! Anh ta sẽ buồn rầu trên Thiên Đàng! Đó là lý do tại sao Chúa tạo ra lựa chọn thứ hai được gọi là Địa Ngục.

Những Người Cuồng Tình Dục

Bạn đã sẵn sàng cho điều này chưa? Sẽ KHÔNG CÓ HÀNH ĐỘNG TÌNH DỤC trên Thiên Đàng. Chỉ có một loại hành động tình dục mà Chúa tán thành đó là tình dục giữa người nam và vợ của anh ta. Đồng tính luyến ái, gian dâm, và ngoại tình luôn luôn là hành động tội lỗi trong con mắt Chúa. Ai làm những điều đó sẽ không được thừa hưởng vương quốc Đức Chúa Trời (I Cô-rinh-tô 6:9), và họ sẽ không thích Thiên Đàng nếu họ từng làm những điều này! Nếu bạn không thể khiến thân thể bạn chịu phục và vâng lời luật pháp Đức Chúa Trời về tình dục ngay bây giờ, điều gì khiến bạn nghĩ bạn sẽ thích ở trên Thiên Đàng là nơi không có tình dục? Bạn nói rằng, “Được rồi, trên Thiên Đàng tôi sẽ tìm một người phối ngẫu và làm điều đó trong đường lối của Chúa.” Không, bạn sẽ không làm vậy được! Chúa Giê-su phán rằng, “Vì đến khi sống lại, người ta không cưới vợ, cũng không lấy chồng, song những người sống lại là như thiên sứ trên trời vậy.” (Ma-thi-ơ 22:30) Không có hành động tình dục nào trên Thiên Đàng cả, thậm chí là tình dục trong hôn nhân cũng không! Chúa tạo nên Địa Ngục là một điều tốt bởi vì một số người sẽ phát điên trên Thiên Đàng!

Những Người Cuồng Tính Ích Kỷ

Một số người không nặng về thể thao, âm nhạc thế gian hay tình dục trái đạo đức, nhưng họ lại nặng về CHÍNH HỌ. Hầu hết mọi người chưa bao giờ được học về luật lệ đầu tiên của Cơ Đốc giáo: “Nếu ai muốn theo ta, phải tự bỏ mình đi, mỗi ngày vác thập tự giá mình mà theo ta.” (Ma-thi-ơ 9:23) Hầu hết mọi người, gồm cả những người tự xưng mình là Cơ Đốc nhân, họ theo đuổi những thú vui cá nhân của mình quá nhiều nên dành rất ít thời gian cho Chúa. Cuộc đời của con người tiêu tốn cho công việc, sở thích, thói quen, thú vui, giải trí, bạn bè và gia đình nên không còn thời gian cho Chúa Giê-su Christ. Điều này hoàn toàn TRÁI NGƯỢC với những gì Chúa Giê-su phán: “Nhưng trước hết, hãy tìm kiếm nước Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài, thì Ngài sẽ cho thêm các ngươi mọi điều ấy nữa.” (Ma-thi-ơ 6:33) Xã hội của chúng ta đầy dẫy với những con người chỉ dành cho CHÍNH MÌNH, và họ không sẵn lòng thay đổi. Họ chỉ yêu chính mình (II Ti-mô-thê 3:2), và họ sẽ khổ sở ở trên Thiên Đàng là nơi Chúa là tâm điểm của mọi sự.

Những Người Cuồng Tiền Bạc

Nhiều người sử dụng cả cuộc đời mình để tích lũy của cải hay cố gắng làm vậy. Gia đình đổ vỡ khi mà cả người cha và người mẹ chỉ tập chú vào công việc và giao phó con cái cho hệ thống trông trẻ của ma quỷ. (Vâng, đó là hệ thống của ma quỷ bởi vì hệ thống của Chúa đã được mô tả ở trong Tít 2:1-7) Cha mẹ dạy con cái tìm công việc tốt và kiếm thật nhiều tiền để có “những thứ” mà họ muốn trong cuộc sống. Cả đời quanh quẩn xung quanh tiền bạc, nhưng không một ai mang tiền bạc lên Thiên Đàng được: “Chúng nó nhờ cậy nơi tài sản mình, phô trương của cải dư dật mình… Chẳng có người nào chuộc được anh em mình, hoặc đóng giá chuộc người nơi Đức Chúa Trời, hầu cho người được sống mãi mãi, chẳng hề thấy sự hư nát (Vì giá chuộc mạng sống họ thật mắc quá, người không thể làm được đến đời đời). Vì người thấy người khôn ngoan chết, người điên cuồng và người ngu dại cũng chết như nhau, để lại tài sản mình cho người khác.” (Thi thiên 49:6-10)

Bạn có đang tìm kiếm của cải vật chất không? Nếu có, bạn sẽ không thích Thiên Đàng. Người giàu ở trên Thiên Đàng là những người đã từ chối sự giàu có nơi thế gian này và chọn Chúa Giê-su Christ và công tác của Ngài (Ma-thi-ơ 6:19-21; Lu-ca 12:16-21). Bạn sẽ không thích Thiên Đàng bởi vì bạn sẽ trở thành một người ăn xin không có bất kì phần thưởng thiên đàng nào trong đời này!

Những Người Cuồng Tôn Giáo

Sự thật đáng buồn đó là tôn giáo đã đẩy nhiều người xuống Địa Ngục hơn bất kỳ con đường nào khác trong cuộc đời. Những người ngoại tình không mong đợi hành vi ngoại tình của mình sẽ dẫn họ lên Thiên Đàng. Những người ăn cắp không mong đợi những hành vi phạm pháp của mình sẽ dẫn họ lên Thiên Đàng. Những ngôi sao thể thao và nhạc rock không mong đợi nghề nghiệp của mình sẽ dẫn họ lên Thiên Đàng. Tuy nhiên, có hàng trăm triệu người hoàn toàn tin rằng tôn giáo họ chọn sẽ cứu rỗi mình.

Đây là những người thật sự cuồng tôn giáo trong xã hội của chúng ta bởi vì những người này bám chặt vào tôn giáo của mình và chối bỏ những gì Chúa đã phán về sự cứu rỗi và lên Thiên Đàng!

Như chúng ta đã thấy, đối tượng được thờ phượng trên Thiên Đàng là Chúa Giê-su Christ. Chỉ khi được rửa sạch bởi dòng huyết của Ngài mọi người mới có thể đi lên Thiên Đàng (Khải huyền 1:5; 5:9; Cô-lô-se 1:14), như vậy làm sao một người có thể hạnh phúc được ở trên Thiên Đàng nếu họ dùng thời gian của họ trên đất chỉ để cho tôn giáo và không bao giờ thực sự được cứu bởi tiếp nhận Chúa Giê-su? “Nhưng hễ ai đã nhận Ngài, thì Ngài ban cho quyền phép trở nên con cái Đức Chúa Trời, là ban cho những người tin danh Ngài, là người chẳng phải sanh bởi khí huyết, hoặc bởi tình dục, hoặc bởi ý người, nhưng sanh bởi Đức Chúa Trời vậy.” (Giăng 1:12-13) Nếu một người không Sanh bởi Đức Chúa Trời thông qua Chúa Giê-su Christ, thì tôn giáo của người đó là hư không! Bạn có thể đọc bài kinh rôze và cầu nguyện mỗi ngày với mẹ Ma-ri, nhưng Chúa không bao giờ yêu cầu điều này. Bạn có thể giữ các mạng lệnh một cách trung tín, nhưng Chúa không bao giờ nói điều này có thể cứu bạn khỏi Địa Ngục. Chúa Giê-su phán, “Ta là đường đi, lẽ thật, và sự sống; chẳng bởi ta thì không ai được đến cùng Cha.” (Giăng 14:6) Có lẽ bạn đã dâng số lượng lớn tiền bạc vào hội thánh. Chúa có phán rằng số tiền này có thể mua một căn nhà trên Thiên Đàng không? Không, Ngài không hề nói vậy. Những người tin vào tôn giáo để được cứu rỗi là những người thực sự cuồng tôn giáo bởi vì họ đặt tôn giáo quan trọng hơn cả Chúa. Chúa muốn tất cả mọi người quay khỏi con đường ác và tiếp nhận Con Ngài, là Chúa Giê-xu Christ.

Vậy điểm chính của bài này là gì? Có phải chúng tôi đang cố gắng khiến mọi người quay khỏi Thiên Đàng không? Tất nhiên là không rồi. Hỡi bạn, chúng tôi chỉ muốn bạn thấy rằng bạn cần phải SANH LẠI bằng cách tiếp nhận Chúa Giê-su Christ là Đấng Cứu Rỗi bạn. Chỉ có cách trở nên một tạo vật mới trong Chúa Giê-su Christ bạn mới có thể bắt đầu nhận thức được một Thiên Đàng thánh khiết. “Vậy, nếu ai ở trong Đấng Christ, thì nấy là người dựng nên mới; những sự cũ qua đi, nầy mọi sự đều trở nên mới.” (II Cô-rinh-tô 5:17) Với tình trạng tự nhiên của bạn là một bản chất tội lỗi sa ngã, không có cách nào có thể giúp bạn nhận thức được những niềm vui thuộc linh của Thiên Đàng, và bạn cũng chẳng yêu thích ngọn lửa tra tấn của Địa Ngục. Vậy bạn có thể làm gì? Một là bạn sẽ phải đi xuống Địa Ngục trái với điều bạn muốn, hai là bạn phải cầu xin Chúa khiến bạn thành một tạo vật mới trong Chúa Giê-su Christ bằng cách rửa sạch tội lỗi của bạn trong huyết Ngài. Cô-lô-se 1:14 chép rằng, “trong Con đó chúng ta có sự cứu chuộc, là sự tha tội.”

Rô-ma 3:23 chép rằng, “vì mọi người đều đã phạm tội, thiếu mất sự vinh hiển của Đức Chúa Trời.” Đức Chúa Trời thánh khiết và không thể cho phép tội nhân bước vào Thiên Đàng, vì vậy điều cần thiết cho tội lỗi của bạn là ĐƯỢC THA THỨ. Điều này chỉ có thể được làm thành bằng cách thừa nhận bạn là một tội nhận và tiếp nhận Chúa Giê-su Christ là Đấng Cứu Rỗi của bạn. Kinh Thánh trong Công vụ 4:12 chép rằng, “chẳng có sự cứu rỗi trong đấng nào khác; vì ở dưới trời, chẳng có danh nào khác ban cho loài người, để chúng ta phải nhờ đó mà được cứu.Hỡi bạn, bạn phải chọn Chúa Giê-su Christ hoặc là bị thiêu đốt dưới Địa Ngục. Tôi biết đó là một khẳng định thẳng thừng, nhưng đó là phúc âm thật và bạn cần biết điều đó. Chỉ có Chúa Giê-su đã chết và trả xong cho tội lỗi của bạn, và chỉ có Chúa Giê-su mới có thể cứu bạn và ban cho bạn một đời sống đáng sống và một ngôi nhà trên Thiên Đàng. Kinh Thánh trong Rô-ma 10:9-10 chép rằng, “Vậy nếu miệng ngươi xưng Đức Chúa Giê-su ra và lòng người tin rằng Đức Chúa Trời đã khiến Ngài từ người chết sống lại, thì ngươi sẽ được cứu; vì tin trong lòng mà được sự công bình, còn bởi miệng làm chứng mà được sự cứu rỗi.”

Tại sao bạn không ở riêng với Chúa ngay bây giờ và xưng nhận rằng bạn là một tội nhân cần sự cứu rỗi? Tại sao không cầu xin Chúa rửa sạch bạn trong dòng huyết vô tội của Chúa Giê-su Christ ngay hôm nay? Ngày mai có thể sẽ là quá trễ.

Nếu bạn đã tiếp nhận Chúa Giê-su Christ rồi, xin hãy tham gia vào một hội thánh Tin Lành một cách trung tín và nói với mục sư về lễ báp-tem và công tác Cơ Đốc nhân.

Nguồn: Viện Đào Tạo Môn Đồ Việt Nam

Bài vở cộng tác hoặc góp ý xin gửi về tintuc@hoithanh.com

Hãy Tha Thứ Cho Chúng Con Chúa Ơi!

Hãy Tha Thứ Cho Chúng Con Chúa Ơi!

Chúng con đã trở nên vô cảm trước nỗi đau của dân mình. Chúng con không còn khóc khi mưa lũ cuốn trôi bao mái nhà, không còn buồn khi nhiều người đang bị giết dần vì bệnh tật. Chẳng còn nặng lòng, vương vấn trước những đứa trẻ đang lả đi vì đói nơi góc phố.

Tha thứ cho chúng con khi chúng con chỉ thích nghe những bài giảng khéo hơn là giảng thật. Những bài giảng êm tai chiều theo xác thịt, đi theo thế tục tìm kiếm sự giầu sang, thịnh vượng hơn là sự hi sinh, từ bỏ, cáo trách ăn năn.

Chúng con thích một Đức Chúa Trời đáp ứng mọi ham muốn của chúng con. Một Đức Chúa Trời yêu thương và chẳng bao giờ trừng phạt, một Đức Chúa Trời luôn phục vụ khi chúng con cần.

Chúng con đánh mất sự nên thánh, đánh mất tình nghĩa tự nhiên và đánh mất lòng yêu thương ban đầu. Chúng con chối bỏ Chúa Giê Xu là Đấng đã chuộc mình, thờ ơ với Đức Thánh Linh để rồi trở nên khô hạn như những dòng suối không có nước, những đám sương mù bị bão cuốn trôi.

Chúng con muốn có phấn hưng nhưng lại chẳng muốn kiêng ăn cầu nguyện cho phấn hưng.
Muốn vào đất hứa nhưng lại chẳng muốn đi qua vùng cát nóng của đồng vắng.
Muốn đồng sống vinh quang với Chúa nhưng lại không thích phải đóng đinh mình lên thập tự giá, đồng chết, đồng chôn cùng Ngài.

Chúng con muốn nhận mà không muốn cho, muốn được mà không muốn mất.
Muốn ai đó phải phục vụ mình tốt nhưng lại không nghĩ chính mình được cứu để hầu việc.
Chúng con chiều theo dục vọng của xác thịt, sống theo ý riêng, tự mãn và khinh thường lời Chúa.

Tha thứ cho chúng con khi chúng con cứ ăn mày quá khứ, tự hào về những vinh quang đã qua, nắm chặt lấy chiếc ghế của quyền lực mà không muốn ai thay thế.

Chúng con có tiếng là sống nhưng thực đang chết, có tiếng là giầu có nhưng thực đang cùng khốn, nghèo ngặt, đui mù, loã lồ. Tưởng mình ổn nhưng thực chỉ còn là hệ thống tôn giáo.

Chúng con vẫn mặc những bộ quần áo đẹp và ngồi trong Hội Thánh mỗi chủ nhật nhưng lòng lại xa Chúa lắm, để rồi Chúa chẳng thể chạm đến chúng con, quyền năng của Ngài chẳng thể khai phóng qua chúng con và chẳng ai còn nhìn thấy Chúa trong chúng con.

Chúa ơi! Nếu chúng con là những người công chính mà còn khó được cứu rỗi thì những kẻ bất kính và kẻ có tội trong xứ này sẽ ra sao?

Xin mở mắt cho chúng con để chúng con nhận biết rằng chẳng phải bởi những vật dễ hư hoại như bạc vàng mà chúng con được cứu nhưng nhờ huyết báu của Đấng Christ. Chúng con được tái sinh bởi lời của Ngài, vậy xin giúp chúng con từ bỏ mọi lời độc ác, ghen tị và vu cáo nhưng hết lòng yêu thương nhau chân thành, kết ước phục vụ nhau, nên thánh trong cách ăn nết ở mình trở nên những viên đá sống cùng xây lên ngôi nhà thiêng liêng.

Xin giúp chúng con đừng dại dột như mấy kẻ nhạo báng mà nói rằng: Ngày Chúa trở lại ở đâu, cứ ăn uống và vui vẻ, cứ thâu góp và tích trữ mà không biết rằng ngày ấy gần kề rồi, trong ngày đó các từng trời sẽ bị thiêu đốt và huỷ diệt, mọi vật chúng con lao khổ kiếm tìm cũng sẽ bị tan chảy trong lửa chỉ điều gì xây dựng nhà Chúa là còn lại đời đời.

Xin giúp chúng con khi còn ở nhà tạm trên đất này biết sống đời thánh khiết và tin kính, tăng trưởng trong ân điển và sự thông biết Chúa, hết lòng hầu việc, để ngày mặt gặp mặt cùng Ngài nơi miền vinh hiển được thoả vui trong vòng tay Cha. Vì chúng con được sinh ra là từ Ngài, bởi Ngài và hướng về Ngài, vinh quang thuộc Ngài đời đời vô cùng.
Xin tha thứ cho chúng con Chúa ơi!
( Khải Huyền, 2 Phi e rơ 2,3)

Debbie Thuỷ

Bài vở cộng tác hoặc góp ý xin gửi về tintuc@hoithanh.com

Đời Sống Đầy Dẫy Đức Thánh Linh

“Đừng say rượu, vì rượu đưa đến trụy lạc, nhưng phải đầy dẫy Thánh Linh.” Ê-phê-sô 5:18

Phao-Lô truyền con cái Chúa phải đầy dẫy Thánh Linh (ĐỨC THÁNH LINH).

Quyền Năng của Thánh Linh Thời Cựu Ước

ĐỨC THÁNH LINH không phải là vật chất và chúng ta không phải là một vật chứa. Cụm từ “đầy dẫy ĐỨC THÁNH LINH” là một hình thái tu từ để chỉ tình trạng một người được Thần của Đức Chúa Trời ngự trị.

Môi-se nói về Giô-sép, “CHÚA ở với Giô-sép nên chàng được thịnh lợi trong nhà chủ mình là người Ai-cập. Chủ thấy CHÚA ở với chàng trong mọi việc chàng làm, khiến việc gì chàng chịu trách nhiệm cũng đều được thành công’ (Sáng 39:2). Giô-Sép được Đức Chúa Trời vùa giúp trong mọi việc làm, cho nên người thành công trong mọi việc làm. Như vậy, người đầy dẫy Đức Thánh Linh là người kết quả cho Chúa. Người thành công ngoài đời không hẵn là người được đầy dẫy Đức Thánh Linh. Dĩ nhiên là người có tài thì thành công, và tài năng cũng do Đức Chúa Trời ban cho.

Khi dân Chúa ở trong Đồng vắng, ông nhạc của Môi-se là Giê-trô đến thăm. Khi quan sát con rể giải quyết những vấn đề của dân chúng, ông đề nghị với Môi-se, “Trong toàn dân con cũng phải lựa chọn những người có khả năng, kính sợ Đức Chúa Trời, đáng tin cậy và ghét lợi bất chánh, rồi bổ nhiệm họ vào cấp lãnh đạo, chỉ huy từng ngàn, trăm, năm mươi và mười người” (Xuất 18:21).

Lời khuyên của Giê-trô đặt tiêu chuẩn cho điều kiện của người hầu việc Chúa – Mục sư, Chấp sự, Giáo viên Trường Chúa nhật và Truyền đạo. Những người lãnh đạo Hội Thánh cần phải có khả năng và kính sợ Chúa vì khi biết kính sợ Chúa thì họ mới đáng tin cậy và không tham lợi.

Trong tín thư Ti-mô-thê Phao-lô khai triển những đức tính này: “không nói hai lời, không nghiện rượu, không tham lợi phi nghĩa, giữ vững huyền nhiệm của đức tin với lương tâm trong sạch” (1 Ti-mô-thê 3:8-9). Một người không kính sợ Chúa, không được đầy dẫy Đức Thánh Linh thì không thể có những phẩm hạnh nói trên.  

Khi dân Chúa đã vào Đất Hứa và trước khi Sau-lơ được xức dầu làm vua, “Vả lúc ấy trong Y-sơ-ra-ên không có vua, ai nấy đều làm theo ý mình cho là phải(Quan xét 17:6; 8:1; 19:1; 21:25). Tuy nhiên, dân Chúa làm điều họ cho là phải, nhưng Chúa không cho là phải. Dân Y-sơ-ra-ên làm điều ác trước mặt CHÚA và thờ phượng các thần Ba-anh. Chúa cho phép kẻ thù hãm hại họ. Khi họ không còn chịu đựng nổi CHÚA mới dấy lên những vị thẩm phán (lãnh đạo), để giải cứu họ ra khỏi quyền lực của những kẻ cướp bóc họ.

Trong số những quan xét Sam-sôn là một nhân vật đặc biệt. Là một người Na-xi-rê, ông không được cắt tóc, không được ăn thức ăn ô uế (xem Lê-vi 11), không được ăn nho, uống nước nho (xem Dân số 6). Sam-sôn có một sức mạnh siêu nhiên. Ông xé sư tử ra làm hai như xé một con dê. Không phải lúc nào ông cũng khỏe như voi, nhưng chỉ khi nào “Thần của CHÚA ngự xuống trên ông một cách mạnh mẽ.” Sam-sôn chỉ được đầy dẫy Đức Thánh Linh khi ông giữ hứa nguyện Na-xi-rê. Khi ông vi phạm hứa nguyện này thì chỉ là một người bình thường thôi.

Khi Sa-mu-ên làm Quan xét dân Y-sơ-ra-ên đòi có vua giống những dân ở chung quanh. Sa-mu-ên xức dầu cho Sau-lơ làm vua. Sau khi được xức dầu Sau-lơ đến Ghi-bê-a theo lời Sa-mu-ên thì gặp một đoàn tiên tri. Thần linh của Đức Chúa Trời chiếm ngự Sau-lơ, ông hăng say nhảy múa và nói tiên tri cùng với họ (1 Sa-mu-ên 10:10). Điều này có giống như việc xảy ra trong một số Hội thánh Ngũ tuần ngày nay không? Nhà truyền giảng hiện đại đầy dẫy Đức Thánh Linh không cần phải nhảy, nhưng muốn rao giảng lời Chúa được ơn thì phải được đầy dẫy Đức Thánh Linh.

Một lần kia Sau-lơ đến Na-giốt thuộc thành Ra-ma để tìm Đa-vít. “Vua đang đi, chính vua cũng bị thần của Đức Chúa Trời chiếm ngự, vua vừa đi vừa hăng say nhảy múa và nói tiên tri cho đến khi vua tới Na-giốt, thuộc thành Ra-ma” (1 Sa-mu-ên 19:23).

Sau khi lên làm vua một thời gian Chúa truyền cho Sau-lơ, “Con hãy đi đánh dân A-ma-léc, hủy diệt hết mọi người, mọi vật thuộc về chúng, đừng thương tiếc. Con phải giết cả đàn ông, đàn bà, trẻ em, con nít còn bú, bò chiên, lạc đà, lừa” (1 Sa-mu-ên 15:3). Sau-lơ chỉ thi hành một phần mệnh lệnh của Chúa. Ông dùng gươm diệt sạch toàn dân, nhưngtha chết cho A-ga, và cũng tiếc và không chịu hủy diệt những con thú tốt nhất trong bầy chiên dê và bò, những con thú được nuôi cho mập (1 Sa-mu-ên 15:8-9).

“CHÚA phán với ông Sa-mu-ên:“Ta hối tiếc đã lập Sau-lơ làm vua, vì người đã bỏ, không theo Ta, và không thi hành mạng lệnh Ta” (câu 15:11). Chúa phán với Sau-lơ rằng Ngài coi trọng sự vâng lời hơn của lễ thiêu; “Chú tâm nghe theo tốt hơn dâng mỡ chiên đực” (câu 22). Tình trạng tâm linh của Sau-lơ xuống cấp từ lúc đó. Lời Chúa dạy chúng ta vâng lời và chú tâm nghe theo là điều kiện để được đầy dẫy Đức Thánh Linh.

Sau sự cố này, khi đối diện với quân Phi-li-tin gần thành Su-nem “Vua Sau-lơ cầu hỏi ý CHÚA, nhưng CHÚA không đáp lời, dù qua giấc mộng, hoặc qua thẻ u-rim, hoặc qua các tiên tri” (1 Sa-mu-ên 28:6). Từ người được xức dầu, được Thần Chúa chiếm ngự và nói tiên tri, nay bị Chúa từ bỏ. Lý do là vì Sau-lơ không nghe lời Chúa.

Sa-lô-môn kêu gọi con dân Chúa,

Hãy trở lại khi ta quở trách;
Này ta sẽ đổ thần ta trên các ngươi;
Sẽ cho các ngươi biết những lời ta”
(Châm 1:23).

Khi chúng ta phạm tội thì giữa chúng ta và Đức Chúa Trời sẽ có một cái hố ngăn cách. Chúa không thể nào đổ thần Ngài lên chúng ta và ban quyền năng cho chúng ta (xin xem trường hợp Sam-sôn). Nhưng khi chúng ta ăn năn và trở lại cùng Ngài thì Ngài sẽ phục hồi sức mạnh cho chúng ta để hầu việc Ngài.

Quyền Năng của Đức Thánh Linh trong Thời Tân Ước

Kinh thánh nói nhiều về quyền năng của Đức Thánh Linh trong đời sống của Cứu Chúa Giê-xu, nhưng Chúa chỉ bày tỏ cho môn đệ về Đức Thánh Linh khi Ngài sắp trở về cùng Cha. Chỉ có sách tin lành Giăng ghi nhận sự dạy dỗ này (Giăng 16:1-15).

Trước khi từ giả môn đệ Chúa Giê-xu truyền cho họ, “Trong khi họp mặt, Ngài căn dặn họ: “Các con đừng ra khỏi thành Giê-ru-sa-lem, nhưng phải chờ đợi điều Cha đã hứa, Nt: lời hứa của Cha là điều các con đã nghe Ta nói.  Vì Giăng đã làm báp-tem bằng nước nhưng ít ngày nữa, các con sẽ nhận báp-tem bằng Đức Thánh Linh” (Công 1:4-5).

Trước khi thăng thiên Chúa Giê-xu ban Đại mệnh lệnh, “Vậy, hãy đi làm cho muôn dân thành môn đệ Ta, làm phép báp-tem cho họ nhân danh Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Thánh Linh, dạy họ giữ mọi điều Ta đã truyền cho các con. Và này, Ta hằng ở cùng các con luôn cho đến tận thế” (Ma-thi-ơ 28:19-20). Trước khi đi ra môn đệ Chúa phải nhận phép báp tem họ bằng Đức Thánh Linh vì thiếu quyền năng của Đức Thánh Linh họ sẽ thất bại. Môn đệ của Chúa đã được Ngài huấn luyện trong ba năm còn phải nhận lấy quyền năng thiêng thượng, huống gì chúng ta ngày nay.

Một trăm hai mươi người nhóm trên lầu cao, chờ đợi điều Chúa hứa, và cuối cùng Ngày Lễ Ngũ tuần đến. Chúa Thánh Linh thăm viếng mọi người. Phi-e-rơ đầy dẫy Đức Thánh Linh, ông giảng bài giảng đầu tiên. Cử tọa đáp ứng và muốn biết họ phải làm gì. Phi-e-rơ trả lời rằng họ phải ăn năn và tin nhận Chúa Giê-xu. Trong ngày đó Hội thánh đầu tiên ra đời với 3000 thành viên.

Chúng ta biết là Phi-e-rơ, khi Thầy mình bị bắt, không dám nhận ông là môn đệ của Ngài. Nhưng khi được Chúa Thánh linh giáng lên thì ông dám mất mạng sống mình vì Thầy mình.

Từ vụ việc này chúng ta có thể rút ra bài học cho chúng ta. Muốn mạnh mẽ rao giảng lời Chúa chúng ta cần đầy dẫy Đức Thánh Linh. Những người kiêng ăn cầu nguyện trên phòng cao là những người tin vào lời hứa của Chúa phục sinh và thăng thiên. Họ chờ đợi sự ban cho của Ngài.

Kinh nghiệm riêng tư của tôi khi giảng dạy là không gắn bó với kế hoạch của mình, nhưng phải nhạy cảm với sự chỉ đạo của Đức Thánh Linh. Ví dụ, khi dạy về sự cứu rỗi cho những người bị tạm giam, tôi hỏi cử tọa họ đã cầu nguyện tin Chúa chưa. Khi thấy họ im lặng, tôi biết họ chưa làm điều này dù họ có vẻ là người tin Chúa. Tôi dạy về sự cứu rỗi và mời họ cầu nguyện tin Chúa.

Sau biến cố Ngũ tuần, Phi-e-rơ và Giăng lên đền thờ. Tại Cổng Đẹp hai người gặp một người què. Anh này nhìn hai người, mong muốn xin tiền. “Phê-rơ nói: “Bạc, vàng tôi không có, nhưng điều tôi có, xin tặng cho anh: Nhân danh Chúa Cứu Thế Giê-xu ở Na-xa-rét, anh hãy bước đi!” Phê-rơ nắm tay phải anh đỡ đứng dậy. Lập tức, bàn chân và xương mắt cá anh trở nên vững vàng” (Công 3:6-7). Điều Phi-e-rơ có là chi? Là quyền năng của Thánh Linh. Đấng Thánh Linh là toàn năng thì không có chi là quá khó với Ngài.

Sau khi chữa lành người què tại cổng Đền thờ Phi-e-rơ và Giăng bị viên sĩ quan chỉ huy vệ binh Đền Thờ và các người Sa-đu-sê bắt giam. Nhưng họ phải thả hai người ra vì tất cả dân chúng Giê-ru-sa-lem đều biết rõ phép lạ họ làm.

Về nhà họ kể lại vụ việc với các con cái Chúa, rồi cùng nhau lớn tiếng cầu nguyện. “Họ đang cầu nguyện thì phòng họp rúng động. Tất cả đều được đầy dẫy Thánh Linh, rao giảng lời Đức Chúa Trời cách dũng cảm” (Công 4:31). Qua cầu nguyện chúng ta tiếp cận với Chúa và nhận lấy quyền năng từ trên cao. Chúa ban quyền năng Thánh linh để rao giảng lời Ngài.

Chúa dùng tay các sứ đồ thực hiện nhiều dấu lạ và phép mầu giữa dân chúng” (Công 5:12). Nhiều người tin Chúa đến nổi trưởng tế và tất cả các bạn đồng sự thuộc phái Sa-đu-sê, đều đầy lòng ganh tị. Họ “bắt các sứ đồ tống giam vào khám công. Nhưng ban đêm một thiên sứ của Chúa mở các cửa khám, dẫn họ ra ngoài và bảo: “Các ông hãy đi vào Đền Thờ, đứng đó rao truyền cho dân chúng tất cả những lời của sự sống” (câu 19-20). Những sứ đồ bị bắt giam, được thả ra, rồi bị bắt giam trở lại, nhưng không thể ngăn họ giảng Tin lành, vì họ được Thánh linh thăm viếng trong Ngày Lễ Ngũ tuần.  

Một thời gian sau Hội thánh đầu tiên có chương trình cung cấp thực phẩm cho những tín hữu có cần trong Hội thánh. Những sứ đồ nhận thấy cần có những trợ tá hay chấp sự lo công tác xã hội để họ có thì gian lo giảng dạy. Họ đề nghị Hội thánh chọn bảy người được chứng nhận là tốt, đầy dẫy Thánh Linh và khôn ngoan; để giao trách nhiệm lo công tác xã hội (Công vụ 6:3). Sự biểu hiện của trạng thái đầy dẫy Thánh Linh là được chứng nhận là tốt và khôn ngoan. Châm ngôn xác chứng người khôn ngoan là người kính sợ Chúa. Như vậy, điều kiện để được đầy dẫy Thánh Linh là kính sợ Chúa.

Ê-tiên là một trong bảy chấp sự được chọn. Kinh thánh nói về Sê-tiên: “đầy dẫy ân sủng và quyền năng Đức Chúa Trời, thực hiện nhiều phép mầu và dấu lạ vĩ đại giữa dân chúng” (Công vụ 6:8). Một người chỉ có thể thực hiện nhiều phép mầu và dấu lạ là người đầy dẫy Thánh linh.

Đức Chúa Trời phán, “phải biệt mình riêng ra thánh và nên thánh, vì Ta là thánh. Đừng để mình bị ô uế vì bất cứ loài sâu bọ nào bò trên đất” (Lê-vi 11:44); “Nhưng như Đấng kêu gọi anh chị em là thánh, anh chị em phải nên thánh trong mọi cách sống mình” (1 Phi-e-rơ 1:15). Nên thánh hàm ý nghĩ đúng, nói đúng và làm đúng, và vâng giữ điều răn và mệnh lệnh của Đức Chúa Trời. Một người không nên thánh không thể nào được đầy dẫy Đức Thánh Linh.

Sách Công vụ cũng kể lại câu chuyện Ê-tiên bị cáo gian về tội phạm thượng. Bị bắt giải ra trước những nhà lãnh đạo Do thái, Ê-tiên giảng một bài giảng cho họ. Sau bài giảng Ê-tiên bị ném đá và tuận đạo. Một người đầy dẫy Đức Thánh Linh không tránh khỏi tai họa, nhưng làm trọn điều Đức Chúa Trời giao phó.

Một chấp sự khác là Phi-líp. Lu-ca viết về Phi-líp: “Phi-líp xuống một thành phố miền Sa-ma-ri, truyền giảng Chúa Cứu Thế cho dân chúng.  Đoàn dân đông rất chú ý đến lời Phi-líp giảng vì mọi người đều nghe ông giảng và thấy các dấu lạ ông làm” (Công 8:5-6). Người đầy dẫy Thánh linh thi hành đại mệnh lệnh của Chúa Cứu Thế, và được ơn làm phép lạ.

Chúng ta không thấy Kinh thánh nói Phao-Lô là người đầy dẫy Thánh Linh. Nhưng ông truyền cho con cái Chúa, “Đừng say rượu, vì rượu đưa đến trụy lạc, nhưng phải đầy dẫy Thánh Linh” (Ê-phê-sô 5:18). Nếu Phao-Lô không được đầy dẫy Thánh Linh thì ông không viết câu trên. Những việc làm của Phao-Lô chứng minh ông là người đầy dẫy Thánh Linh. Ông cầu nguyện cho con cái Chúa, nhiệt thành rao giảng Phúc âm, và được Thánh linh hướng dẫn.

Lời Chúa trong Ê-phê-sô đoạn 5 cũng xác nhận người đầy dẫy Đức Thánh Linh dùng thánh thi, thánh ca và ca khúc thiêng liêng mà đối đáp nhau, họ hết lòng đàn ca chúc tụng Chúa và trong mọi việc, họ luôn luôn nhân danh Chúa Cứu Thế Giê-xu và cảm tạ Đức Chúa Trời là Cha.

Quyền Năng của Đức Thánh Linh Trong Đời Sống của Chúa Cứu Thế

  1. Chúa được thụ thai do quyền phép (Nt: Bởi Đức Thánh Linh). Thiên sứ báo tin cho trinh nữ Ma-ri, “Thánh Linh sẽ giáng trên cô, quyền năng của Đấng Chí Cao sẽ bao phủ cô, cho nên Con Thánh sinh ra sẽ được xưng là Con Đức Chúa Trời” (Lu-ca 1:35). Tuy nhiên, Chúa Giê-xu có hai bản tính—thần tính và nhân tính. Nhưng Ngài thi hành chức vụ dưới sự hướng dẫn của Thánh Linh.
  2. Ngài được đầy dẫy Thánh linh từ khi còn trong lòng mẹ (Lu-ca 1:15).
  3. Đức Thánh Linh hiện diện khi Ngài chịu phép báp-tem. Sau báp tem “Đức Thánh Linh đưa Chúa Giê-xu vào trong đồng hoang để chịu quỷ vương cám dỗ” (Ma-thi-ơ 4:1). Ngài thắng quỷ cách vẽ vang.
  4. Đức Giê-xu đầy quyền năng của Đức Thánh Linh, trở về Ga-li-lê” (Lu-ca 4:14).
  5. Theo thói quen Ngài vào hội đường trong ngày Sa-bát và đứng đọc Kinh Thánh.  Có người trao cho Ngài sách tiên tri Ê-sai. Chúa mở sách, tìm thấy đoạn văn chép rằng:
     “Thần Chúa ngự trên Ta
    Vì Ngài đã xức dầu cho Ta
    …”  (Lu 4:16-18).
  6. Chúa Giê-xu được ĐỨC CHÚA TRỜI phong chức để thi hành chức vụ.
  7. Ngài cậy Thánh linh để đuổi quỉ (Ma-thi-ơ 12:28).
  8. Ngài làm phép báp tem bằng Thánh linh (Mác 1:8; Lu-ca 3:16).
  9. Chúa Giê-xu đầy dẫy Thánh Linh (Lu-ca 4:1); “đầy quyền năng của Đức Thánh Linh” (4:14); “vô cùng vui mừng trong Thánh Linh” (10:21).
  10. Được ĐỨC CHÚA TRỜI ban Thánh Linh vô hạn để giảng dạy (Giăng 3:34).
  11. Là Thần nhân Chúa Giê-xu không cần Chúa Thánh linh, nhưng trong thể xác của con người, Ngài cần quyền năng của Thánh linh. Là phàm nhân chúng ta cần Thánh linh ban sức nhiều hơn.

Ứng Dụng Tâm Linh

Đầy dẫy Thánh linh là sự ban sức của Đức Chúa Trời cho những người hầu việc Ngài. Chúng ta không cầu xin được đầy dẫy Thánh linh để cảm thấy thiêng liêng hơn người khác, mà không kết quả cho Chúa. Muốn được đầy dẫy Thánh linh chúng ta phải giữ mình thánh sạch, tin cậy Chúa, vâng lời Ngài. Bắt chước Chúa Cứu Thế là đáp ứng yêu cầu để được đầy dẫy Thánh linh. Đầy dẫy Thánh linh không chỉ xảy ra một lần khi có người nào đặt tay cầu nguyện cho mình, nhưng là một tiến trình. Chúng ta bị “lưng” hay thiếu Thánh linh khi vi phạm điều răn của Chúa, khi không liên hệ mật thiết với Ngài, và khi không sống trong sự hiện diện thánh của Ngài.

Chuyện Người con hoang đàng trong Lu-ca 15 minh họa điều này. Vật gì của cha là của con bao giờ người con còn ở trong nhà. Nhưng khi người con ra khỏi nhà thì không còn nhận được phước hạnh của Cha nữa.

Giáo sư Huỳnh Ngọc Ẩn

Trích từ sách “Sống đạo hay có đạo”

Bài vở cộng tác hoặc góp ý xin gửi về tintuc@hoithanh.com

Radio Mana Thuộc Linh – Phần 107: Phép Lạ Hóa Bánh

Kinh thánh:  Ma-thi-ơ 14: 13-21
13 Đức Chúa Jêsus vừa nghe tin ấy, liền bỏ đó xuống thuyền, đi tẽ ra nơi đồng vắng. Khi đoàn dân biết vậy, thì từ các thành đi bộ mà theo Ngài. 14 Ngài ở thuyền bước lên, thấy đoàn dân đông đúc, động lòng thương xót, mà chữa cho kẻ bịnh được lành. 15 Đến chiều tối, môn đồ tới gần Ngài mà thưa rằng: Ở đây vắng vẻ, và trời tối rồi, xin thầy cho dân chúng về, để họ đi vào các làng đặng mua đồ ăn. 16 Đức Chúa Jêsus phán rằng: Không cần họ phải đi; chính các ngươi hãy cho họ ăn. 17 Môn đồ thưa rằng: Chúng tôi có đây năm cái bánh và hai con cá mà thôi. 18 Ngài phán rằng: Hãy đem đây cho ta. 19 Ngài bèn truyền cho chúng ngồi xuống trên cỏ, đoạn, lấy năm cái bánh và hai con cá đó, ngửa mặt lên trời mà tạ ơn; rồi bẻ bánh ra đưa cho môn đồ, môn đồ phát cho dân chúng. 20 Ai nấy đều ăn no, còn bánh thừa lại thâu được đầy mười hai giỏ. 21 Số người ăn ước chừng năm ngàn, không kể đàn bà con nít.

Lời ngỏ:
Người Việt Nam có lẽ không ai mà không biết câu chuyện “Niêu cơm Thạch Sanh” trong văn học cổ tích Việt Nam. Chuyện là: có anh chàng kia tên Thạch Sanh, có sức mạnh phi thường, chém được chằn tinh, giết được đại bàng cứu công chúa, nên được nhà vua gả công chúa cho. Thấy vậy, hoàng tử các nước chư hầu trước kia bị công chúa khước từ lấy làm tức giận nên hội binh lính 18 nước kéo sang đánh. Thạch Sanh xin nhà vua cho một mình chàng cầm cây đàn ra trước quân giặc. Tiếng đàn của chàng vừa cất lên thì quân sĩ 18 nước bủn rủn tay chân, không còn nghĩ gì tới chuyện đánh nhau nữa. Cuối cùng các hoàng tử phải cởi giáp xin hàng. Thạch Sanh sai dọn một bữa cơm thết đãi những kẻ thua trận. Thạch Sanh cho dọn ra vỏn vẹn có một niêu cơm đãi quân sĩ của 18 nước, nhìn thấy nồi cơm tí xíu thì họ bĩu môi không muốn cầm đũa. Biết ý, Thạch Sanh đố họ ăn hết được niêu cơm và hứa sẽ trọng thưởng cho những ai ăn hết. Quân sĩ mười tám nước ăn mãi, ăn mãi nhưng niêu cơm bé xíu cứ hết lại đầy. Cảm phục và sợ hãi chúng cúi đầu lạy tạ Thạch Sanh rồi kéo nhau về nước. Câu chuyện trên là một truyện cổ hư cấu để nói lên ao ước của người Việt Nam có được khả năng phi thường để thắng hơn thế lực đàn áp, cùng với tinh thần yêu chuộng hòa bình và ao ước có được thần thông biến hóa để giàu có thịnh vượng, thỏa mãn ước mơ ở đời. 

 Với câu chuyện Kinh Thánh chúng ta vừa mới đọc hôm nay, đây không phải là một câu chuyện hư cấu mà là một sự kiện có thật đã xảy ra, đây là phép lạ duy nhất được cả bốn sách Phúc  m ký thuật, điều này cho thấy phép lạ hóa bánh phi thường của Chúa Giê-xu đã có một sự tác động mạnh mẽ đến những người đương thời.
    Chúng ta cùng xem xét bối cảnh của sự kiện lạ lùng này.  Câu 13 ghi “Đức Chúa Jêsus vừa nghe tin ấy, liền bỏ đó xuống thuyền, đi tẽ ra nơi đồng vắng.” Lúc ấy, Chúa Giê-xu đã được nhiều người biết đến, thậm chí cả vua Hê-rốt cũng nghe đồn về những điều lạ lùng Chúa đã làm nên ông ta tưởng Ngài là Giăng Báp-tít sống lại. Sau khi biết tin Giăng đã bị tử hình dưới tay của Hê-rốt, Chúa Giê-xu biết thời điểm của con đường thập tự đang đến rất gần, nên Ngài muốn lui ra khỏi chức vụ công khai để ở riêng với các môn đồ, Chúa cũng cần thời gian một mình để chuẩn bị cho giai đoạn cuối của sứ mạng Ngài trên đất. Chúa Giê-xu cần  phải gặp Đức Chúa Trời trước khi đương đầu với loài người. Vì thế, Chúa Giê-xu tìm chỗ ở nơi vắng vẻ để nghỉ ngơi cho thân xác và tiếp sức mạnh cho linh hồn. Mặc khác, Chúa cần huấn luyện cho các môn đồ của Ngài chuẩn bị bước vào thời kỳ gay go và thử thách sắp tới.  Thế nhưng “Khi đoàn dân biết vậy, thì từ các thành đi bộ mà theo Ngài”.  Chúng ta thấy tại đây Chúa Giê-xu thể hiện hai đặc tính của Ngài:

1. Chúa Giê-xu- Đấng luôn “động lòng thương xót” 
    Từ “động lòng thương xót” là nói đến sự “cảm thông” hay “đồng cảm” có nghĩa là “cùng chịu khổ”. Sự thương cảm này xuất phát từ trong tấm lòng của một con người. Người có lòng thương xót là cùng đau với cái đau của người khác và muốn làm một điều gì đó để chia sẻ nỗi khổ của người khác. Lòng thương xót bắt đầu từ sự nhận biết nhu cầu người khác.  Khi nhìn thấy đoàn dân đông đang theo thì Ngài động lòng trắc ẩn tận tâm can. Trước đó, Chúa Giê-xu cần có thời gian nghỉ ngơi, nhưng giờ đây Ngài phải gạt qua một bên nhu cầu của Ngài để thỏa mãn sự mong ước của những con người đang chạy đến tìm kiếm Ngài.  Điều quan trọng hơn là Chúa phải hy sinh thì giờ biệt riêng của Ngài với Cha để có thể thỏa mãn nhu cầu của những con người đang cần được chữa lành kia. Và Kinh Thánh cho biết Chúa đã “chữa cho kẻ bịnh được lành”

2. Chúa Giê-xu- Đấng luôn thỏa đáp nhu cầu 
    Chúa Giê-xu cứ tận tình cứu chữa những con người đau bệnh cho đến chiều tối, các môn đồ thấy vậy thì xin Chúa cho dân chúng về, để họ đi vào các làng mà mua đồ ăn, vì nơi đây vắng vẻ, hoang vu không thể nào có thức ăn được. Chúa Giê-xu nhận biết trước mắt Ngài là những con người đang đói. Chúa quan tâm đến sức khỏe của họ và không muốn họ đi về bụng đói, cũng không muốn để họ tự kiếm thức ăn, vì đây không phải là việc dễ dàng ở nơi hoang vắng này. Trong lúc ấy, các môn đồ thấy nhiều trở ngại nếu Chúa cứ tiếp tục làm việc chữa lành cho họ thì Chúa thấy đây là cơ hội quý giá để bày tỏ dấu hiệu của nước Trời. Chúa Giê-xu liền bảo với các môn đồ: “Không cần họ phải đi; chính các ngươi hãy cho họ ăn.” Có lẽ các môn đồ rất ngỡ ngàng với lệnh truyền của Chúa. Đây cũng là một thử nghiệm, một thử thách của Chúa với các môn đồ. Ắt hẳn các môn đồ không nhận ra điều mà Chúa Giê-xu đang thử xem đức tin của họ, nên họ đáp lại cách thực tế “Chúng tôi có đây năm cái bánh và hai con cá mà thôi.” Trong Phúc  m Giăng cho biết đó là phần ăn của một đứa bé đã dâng lên cho Chúa. Chúa bèn bảo các môn đồ “Hãy đem đây cho ta.”
    Nói rồi Chúa “truyền cho chúng ngồi xuống trên cỏ”. Ngài cầm lấy bữa ăn trưa của cậu bé gồm “năm cái bánh và hai con cá đó, ngửa mặt lên trời mà tạ ơn”. Qua hành động này, Chúa Giê-xu muốn cho các môn đồ và đoàn dân đông thấy rằng mọi vật thực mà con người có được đều đến từ Đức Chúa Trời. Sau đó Chúa “bẻ bánh ra đưa cho môn đồ, môn đồ phát cho dân chúng”  Ma-thi-ơ chỉ ký thuật câu chuyện này ngắn gọn như thế. Không có một lời giải thích nào khác nữa. Chúng ta không biết chính xác giây phút nào phép lạ diễn ra. Rõ ràng là đã có rất nhiều đồ ăn, đồ ăn cứ ra liên tục. Có lẽ phép lạ đã diễn ra trong một thời gian ngắn trước khi các môn đồ và đoan dân hiểu chuyện gì đã xảy ra, và người ta cũng không sao nhìn thấy được Chúa Giê-xu đã làm gì, nhưng lời kết luận của Ma-thi-ơ cho thấy “Ai nấy đều ăn no, còn bánh thừa lại thâu được đầy mười hai giỏ. Số người ăn ước chừng năm ngàn, không kể đàn bà con nít.” (câu 20-21) Chúa Giê-xu dùng chỉ năm ổ bánh và hai con cá, làm phép lạ cho năm ngàn người ăn không kể phụ nữ và thiếu nhi. Do đó, tổng số người được Chúa Giê-xu cho ăn có thể lên đến mười hoặc mười lăm ngàn người.

Kết luận:
Có nhiều bài học thuộc linh chúng ta có thể học được từ “phép lạ hóa bánh” này của Chúa Giê-xu, với phạm vi bài tĩnh nguyện hôm nay chúng ta có thể học được vài điểm sau:
– Chúa Giê-xu luôn nghĩ đến nhu cầu của chúng ta. Dầu Ngài đang cần yên tinh, nghỉ ngơi nhưng khi thấy đoàn dân đông cần đến thì Ngài đã hy sinh thời giờ của mình để đáp ứng nhu cầu của những người đang tìm đến Ngài. Chúng ta cũng cần có tấm lòng như Chúa Giê-xu, động lòng cảm thương những người đang cần được giúp đỡ, đó là cơ hội để mang người ta đến với Chúa. 
– Chúng ta cần nhận biết Chúa Giê-xu là Đức Chúa Trời năng quyền, Đấng luôn thỏa đáp mọi nhu cầu trong đời sống chúng ta cả về thuộc thể lẫn thuộc linh, Ngài là Đấng chữa lành và chu cấp thức ăn hằng ngày cho chúng ta. Bởi thế là con cái Chúa chúng ta đừng quên cảm tạ Chúa về mọi ơn lành Chúa ban.
– Khi đối diện trước những khó khăn, những tình huống ngoài khả năng thì chúng ta cần phải nhớ rằng Chúa là Đấng Toàn Năng, không có điều gì là không thể đối với Ngài. Vì vậy, Chúa cần chúng ta đặt lòng tin và trông cậy trọn vẹn nơi Ngài. 
– Với năng lực và khả năng bé nhỏ của mình thì chúng ta nghi rằng chẳng có thể làm gì được, nhưng khi giao cho Chúa Ngài sẽ khiến nó vượt xa hơn những gì chúng ta cần, Chúa có thể dùng những  điều nhỏ bé, tầm thường ấy trở thành có giá trị và có tác dụng bội phần khi ở trong tay Ngài. 

Cầu nguyện:
Con cảm tạ Chúa đã ban cho con mọi sự trong cuộc sống hằng ngày cả vật chất lẫn tinh thần, cả thuộc thể lẫn thuộc linh. Xin giúp con có được  tấm lòng như Ngài đã có, là biết cảm thông và chia sẻ với những người khốn khó đang cần được giúp đỡ, hầu qua đó mang họ đến với Chúa, nhận biết tình yêu thương của Ngài. Xin dùng khả năng nhỏ bé của con hầu tình yêu và năng quyền của Chúa được nhân lên bội lần. Con thật cảm tạ Chúa. Nhân danh Chúa Giê-xu Christ. Amen.

Nguồn: Radiomanavn.blogspot.com

Bài vở cộng tác hoặc góp ý xin gửi về tintuc@hoithanh.com

Ba Mẹ Ơi, Con Xin Hỏi – Phần 31: Ma và nhà ma có thật không?

Cơ đốc nhân tin rằng khi một người qua đời thì người ấy lên thiên đàng hoặc đến một nơi chờ đợi hình phạt. Nhưng những người không tin Chúa thì cho rằng linh hồn của người chết còn lẩn quẩn ở trần gian thêm nhiều năm. Họ nghĩ người chết trở thành ma hoặc ở nơi họ từng sống. Họ tin rằng ma có thể hiện hình hoặc tạo ra tiếng động.

Liệu ma có thật không? Có. Người Do Thái xưa tin rằng một người chết đi thì linh hồn họ còn ở lại ba ngày. Nhiều người trong Kinh Thánh nghĩ họ đã gặp những linh hồn như vậy. Khi các môn đồ Chúa Giê-su ở trong thuyền trên biển hồ Ga-li-lê, họ nghĩ họ gặp ma vì thấy một người bước đi trên sóng nước. Họ la lên, “Ấy là một con ma!” (Ma-thi-ơ 14:26). Họ chắc chắn đấy là ma vì người thường không làm được như vậy. Nhưng đó lại là Chúa Giê-su.

Sau khi Chúa Giê-su bị đóng đinh, các môn đồ biết rằng Ngài đã chết. Vậy nên họ hoảng hồn khi Chúa Giê-su hiện ra, “Chính Đức Chúa Jêsus hiện ra giữa đó mà phán rằng: Bình an cho các ngươi! Nhưng môn đồ đều sửng sốt rụng rời, tưởng thấy thần. Ngài phán rằng. … Hãy xem tay chân ta: thật chính ta. Hãy rờ đến ta, và hãy xem; thần thì không có thịt xương, mà các ngươi thấy ta có” (Lu-ca 24:39).

Một trong số những người bạn của Gióp, Ê-li-pha, có lẽ đã thấy ma thật. Sau đó, có lẽ ông đã nhầm. Ê-li-pha nói, “Thần đứng đó, tôi nhìn không biết mặt người” (Gióp 4:16). Thần này là cái gì? Thiên sứ hay ma? Chúng ta không biết. Nhưng thần này nói với Ê-li-pha về các thiên sứ (câu 18).

Đa số những người nghĩ họ nhìn hoặc nghe thấy ma thì thật ra không phải vậy. Nhiều người vào những căn nhà ma và “cảm thấy” có ma, nhưng hầu hết đều là do họ tưởng tượng ra. Nếu thật sự có các linh hồn ở đó thì chúng là tà linh. Các thiên sứ tốt có thể thay đổi hình dạng để con tưởng họ là con người. Và ma quỉ (thiên sứ sa ngã) cũng làm được như vậy (Hê-bơ-rơ 13:2; 2 Cô-rinh-tô 11:14). Do đó, tốt nhất là con nên tránh xa những nơi này.

Các Cơ đốc nhân khi qua đời sẽ về thiên đàng. Linh hồn họ không thể trở về trái đất thăm con. Nên con đừng cố liên lạc với họ. Khi nào con lên thiên đàng, con sẽ gặp họ.

Con đừng sợ ma, vì Chúa đã đặt nhiều thiên sứ quyền năng bảo vệ con. Nếu con ở gần với Ngài thì thiên sứ của Ngài sẽ bảo vệ con khỏi mọi tà linh.

*****

Ma có thật không?

Khi con người nghĩ họ đã thấy ma quỷ thì đấy có đúng là ma quỷ không?

Nguồn: Viện Đào Tạo Môn Đồ Việt Nam

Bài vở cộng tác hoặc góp ý xin gửi về tintuc@hoithanh.com

Chúa Không Bao Giờ Quên

Người mẹ có thể nào quên cho con mình bú, Hoặc không thương đến con ruột của mình chăng? Dù người mẹ quên con mình, Ta vẫn không bao giờ quên con. (Ê-sai 49:15)

Nếu Chúa đã, nhớ từng con chim nhỏ,
Giữ không rơi, không mỏi cánh khung trời.
Chim không gieo, không gặt vẫn thảnh thơi,
Không tồn trữ, mà Chúa hằng nuôi nấng. [1]

Nếu Chúa đã, trao cho hoa hương phấn,
Không dệt thêu, không kéo chỉ nhuộm màu.
Sa-lô-môn, mặc sang trọng đến đâu,
Vẫn thua kém sắc hương hoa đồng nội.[2]

Nếu ta không, tự mình làm thay đổi,
Sợi tóc đen, thành trắng ở trên đầu. [3]
Chúa khuyên ta đừng sợ hãi lo âu,
Ngài đã đếm mỗi sợi tơ nhỏ bé.[4]

Từng sợi tóc, từng bông hoa, chim sẻ,
Chúa đã hằng chăm sóc chúng ngày đêm.
Có bao giờ em nghĩ Chúa bỏ quên, [5]
Cuộc đời ta giữa phong ba bão tố?

Chúa điều khiển vẽ đường đi thiên lộ,
Cho ngân hà, cho tinh tú thiên ngân.
Ngài vận hành dòng lịch sử nhân gian, [6]
Từ khởi thủy đến tận cùng chung kết.

Chúa thấy rõ lộ trình ta trên đất,
Mỗi tháng ngày, mỗi biến cố buồn vui.
Khi hanh thông, khi thất bại bùi ngùi,
Chúa bồng ẵm, ấp yêu từng giây phút. [7]

Đừng lo sợ, cho chiến tranh, thời cuộc
Đừng ngại ngùng khi kinh tế thịnh suy.
Đừng âu lo cho đạo đức suy vi,
Cho bão tố, cho thiên tai, dịch lệ.

Hãy bơi lội trong tình yêu trời bể,
Hãy ngắm nhìn mây trắng nổi trời xanh.
Hãy lắng nghe nhạc trỗi khúc thiên thành,
Hãy ca ngợi nguồn linh ân huyền nhiệm.

THANH HỮU
Tháng 5 năm 2021

Bài vở cộng tác hoặc góp ý xin gửi về tintuc@hoithanh.com


[1] Ma-thi-ơ 6:26

[2] Lu-ca 12:27

[3] Ma-thi-ơ 5:36

[4]  Lu-ca 12:7

[5] Lu-ca 12:6 

[6] Châm-ngôn 21:1

[7] Ê-sai 46:3-4

Muôn Vật Hãy Ca Ngợi Danh Đức Giê-hô-va

“Muôn vật hãy ca ngợi danh Đức Giê-hô-va! Vì chỉ danh Ngài đáng được tôn cao;Vinh quang Ngài ở trên cả trái đất và các tầng trời.” (Thi Thiên 148:13, TTHĐ)

Barbara được sinh ra và lớn lên trong một gia đình hỗn loạn. Cha cô là người nghiện rượu. Từ lúc 2 tuổi cho đến khi trưởng thành, Barbara không thể nhớ được có lúc nào cha cô không say rượu không. Điều đó tạo nên căng thẳng cao độ trong gia đình khiến ai cũng phải gánh chịu hậu quả. Mẹ cô lại là một người bất ổn về cảm xúc. Thỉnh thoảng, Barbara phải làm một việc đau lòng là đem mẹ mình đến bệnh viện tâm thần.

Từ khi tiếp nhận Chúa Giê-xu làm Đấng Cứu rỗi và Chúa của cuộc đời mình, Barbara bắt đầu học biết về tình yêu thương và sự tha thứ của Ngài. Dù vậy, quá khứ đầy đau thương và bất hạnh vẫn như bóng mây đen bao trùm trên đời sống cô. Cô ở trong sự trầm cảm suốt thời gian dài không cách nào thoát ra được. Cô cố gắng để vượt qua trầm cảm bằng cách tích cực học Kinh Thánh và giữ nếp sống ngoan đạo, nhưng mỗi lần thất bại là mỗi lần cô càng lún sâu vào sự chán nản, tuyệt vọng.

Nhờ sự nâng đỡ và khích lệ không ngơi nghỉ của những người bạn Cơ Đốc trung tín, cũng như sự hành động của Đức Thánh Linh, Barbara học được cách ca ngợi Đức Chúa Giê-xu trong mọi hoàn cảnh và mọi cảm xúc của mình. Cô nhanh chóng khám phá ra rằng cô có thể dùng sự ngợi khen như một vũ khí để chống lại Sa-tan, kẻ gây nên sự trầm cảm trong cô.

Ngày hôm nay, cô đã có thể vui mừng chia sẻ về sự tự do mới mẻ của mình với người khác. “Tôi không còn là một nạn nhân của hoàn cảnh nữa”, cô nói, “Tôi đang học cách biến sự ca ngợi Chúa thành một nếp sống của tôi. Đó cũng là lý do Ngài tạo nên tôi – để tôi ca ngợi Ngài!”  Từ chỗ tuyệt vọng, Barbara đã học được một bài học vô cùng quan trọng mà nhiều Cơ Đốc nhân vẫn chưa hiểu được, đó là: Chúng ta được tạo nên để ca ngợi Đấng Tạo Hóa! Ê-phê-sô 1:11–12 chép: “Cũng trong Ngài, chúng ta được chọn làm người thừa hưởng cơ nghiệp được định sẵn theo kế hoạch của Đức Chúa Trời, Đấng hoàn thành mọi sự theo mục đích Ngài muốn, để chúng ta, những người đầu tiên đặt hi vọng trong Đấng Christ, ca ngợi vinh quang của Ngài.”

Thật kinh ngạc! Hãy hình dung mà xem, tất cả những gì thuộc về Đấng Christ, tất cả những gì sẽ được hoàn thành tốt lành và trọn vẹn trong ngày của Chúa, mọi thứ trên trời và dưới đất, một ngày nào đó cũng sẽ thuộc về chúng ta, vì chúng ta được hứa sẽ cùng thừa hưởng với Ngài. Và Ngài làm như thế để bày tỏ vinh quang của Ngài, để chúng ta phải ca ngợi Ngài.

Đức Chúa Trời chiến đấu và chiến thắng cho chúng ta, Ngài sẽ ban tất cả cho chúng ta; phần của chúng ta chỉ là hãy ca ngợi Ngài! Vậy, hãy bắt đầu biến sự ca ngợi thành một nếp sống của bạn! Cả Kinh Thánh ngập tràn những lời ngợi khen Chúa từ Sáng Thế Ký đến Khải Huyền; đó cũng sẽ là điều chúng ta làm suốt trong cõi đời đời! Hãy ngợi khen và dâng vinh quang lên cho Chúa, bất chấp bạn đang trải qua cảm xúc gì hay ở trong hoàn cảnh nào.

Sự vĩ đại, tốt lành và quyền năng của Chúa không bị thay đổi bởi hoàn cảnh và cảm xúc của chúng ta. Ngài đáng được ngợi khen bởi toàn cõi tạo vật của Ngài! Ngay lúc này, chúng ta hãy cùng ngợi khen Chúa bằng Thi Thiên 148. Nếu có thể, hãy đi đến nơi nào đó mà bạn có thể đọc lớn tiếng những lời ca ngợi này, và nhận biết rằng cả thiên sứ và muôn vật đều đang cùng hòa lòng với bạn:

“Ha-lê-lu-gia!Từ các tầng trời, hãy ca ngợi Đức Giê-hô-va! Trong các nơi cao, hãy ca ngợi Ngài.

Hỡi các thiên sứ Ngài, hãy ca ngợi Ngài! Hỡi cả thiên binh Ngài, hãy ca ngợi Ngài! Hỡi mặt trời, mặt trăng, hãy ca ngợi Ngài! Hỡi tất cả các vì sao sáng, hãy ca ngợi Ngài!Hỡi trời của các tầng trời, hỡi nguồn nước trên các tầng trời, hãy ca ngợi Ngài! 

Muôn vật hãy ca ngợi danh Đức Giê-hô-va, vì Ngài ra lệnh, tất cả đều được dựng nên.Ngài thiết lập các vật ấy vững chắc đến đời đời vô cùng; Ngài ban các quy luật để chúng không thể vượt qua. Hỡi các quái vật của biển và các vực sâu trên đất, hãy ca ngợi Đức Giê-hô-va.

Hỡi lửa và mưa đá, tuyết và hơi nước, gió và bão, hãy vâng lệnh Ngài,Các núi và đồi, cây trái và mọi cây bá hương, thú rừng và các loài súc vật, loài côn trùng và loài chim,Các vua thế gian và các dân tộc, vương hầu và mọi thẩm phán của thế gian,Thanh niên và trinh nữ, người già và người trẻ, Muôn vật hãy ca ngợi danh Đức Giê-hô-va! Vì chỉ danh Ngài đáng được tôn cao;Vinh quang Ngài ở trên cả trái đất và các tầng trời.

Ngài đã nâng cái sừng của con dân Ngài ngước lên, để những người trung tín của Ngài ca ngợi Ngài,Tức Y-sơ-ra-ên là một dân gần gũi bên Ngài!Ha-lê-lu-gia!”

Nguyện sự ca ngợi Chúa sẽ là một nếp sống mới của chúng ta kể từ ngày hôm nay. A-men!

Biên tập: NLPH

Nguồn: Bill Bright

Bài vở cộng tác hoặc góp ý xin gửi về tintuc@hoithanh.com

HÃY CẦU HÒA BÌNH CHO JERUSALEM

Trong ba ngày qua, còi báo động đỏ đã vang lên không ngừng trên khắp đất nước. Từ tiếng còi báo động cho tên lửa trong tiếng Do Thái là “Tzeva Adom,” có nghĩa là Màu Đỏ. Ở nhiều thành phố, khi tiếng còi báo động của Color Red vang lên, người dân chỉ có vài giây hoặc có thể là một phút để chạy đến hầm tránh bom khi tên lửa đổ xuống. Đây là một thực tế đáng sợ đối với hàng triệu người. Cuộc sống của họ đang gặp rất nhiều nguy hiểm. IDF đã xác nhận rằng HƠN 1.500 ROCKETS đã được bắn về phía Israel từ Gaza kể từ thứ Hai.

Israel đang bị tấn công! Khoảng hơn 300 Rockets đã được bắn vào các khu vực dân sự của Israel kể từ đêm hôm qua. Vụ va chạm tên lửa ấn tượng nhất ở Israel cho đến nay là ở Petah Tikva. Khoảng 20 người đã được sơ tán đến bệnh viện sau cú va chạm trực tiếp làm bùng phát đám cháy lớn.Đây là những gì chúng ta đang chứng kiến ở Israel, một khu dân cư ở trung tâm bị phá hủy bởi tên lửa bắn từ Dải Gaza. Israel đối mặt với Hamas, một tổ chức khủng bố khát máu đang tìm cách giết người dân vô tội và xóa ra khỏi bản đồ.

Hơn 650 mục tiêu thuộc Hamas đã bị nhắm tới trong các cuộc không kích của IDF đang diễn ra, bao gồm 3 tòa nhà cao tầng, ngoài các mục tiêu của chính phủ ở Dải Gaza như ngân hàng trung ương và các tòa nhà an ninh nội bộ. Nhiều còi báo động Red Alert hiện đang vang lên ở miền trung và miền nam Israel. Lực lượng của Israel ném bom hai ngân hàng và một tòa nhà dân dụng bao gồm trụ sở của Hiệp Hội khủng bố Thổ Nhĩ Kỳ ở Gaza. Máy bay Israel nhắm vào một tòa nhà 5 tầng, bao gồm văn phòng, căn hộ, cửa hàng thương mại và trụ sở của hiệp hội ′′ Yardem Alli ′′ (phi chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ) phía tây Gaza, và hai ngân hàng khủng bố Hamas ở thành phố Rafah.

Thi-thiên 122: 6 “Hãy cầu hòa bình cho Giê-ru-sa-lem;

Phàm kẻ nào yêu mến ngươi sẽ được thới thạnh”

Via Operation Lifeshield/ Israeli Mosaad/ Israel en Español/ StandWithUs

Biên dịch và tổng hợp: Cơ Đốc Nhân Vì Israel Quốc Tế

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=499963608017183&id=108022747211273