Thuyết Tiền Định Là Gì?

Có nhiều quan điểm khác nhau về thuyết tiền định, ngay cả giữa vòng các Cơ-đốc nhân. Một số người xem thuyết tiền định về cơ bản đồng nghĩa với mệnh Trời. Rằng mọi lựa chọn và diễn biến của cuộc đời bạn đều do Đức Chúa Trời quyết định.

Những người khác thì cho rằng thuyết tiền định không hề tồn tại. Nó là một học thuyết phi Kinh Thánh. Tuy nhiên, sự tiền định đã được đề cập trong Công-vụ và trong một số sách khác của Phao-lô, vì vậy điều mà chúng ta đang nói đến là phù hợp với Kinh Thánh. Nhưng Kinh Thánh có ý gì khi sử dụng thuật ngữ này?

Định nghĩa thuyết tiền định

Từ tiếng Hy Lạp proorizō được sử dụng sáu lần trong Tân Ước. Trong bản Kinh Thánh Hiệu Đính, nó được dịch là:

Bản thân của từ này chỉ đơn giản là định sẵn hoặc an bài trước. Tất nhiên, điều đó làm dấy lên câu hỏi điều gì đã được định trước. Và để trả lời cho câu hỏi này, chúng ta cần xem xét lại các phân đoạn Kinh Thánh nơi mà thuật ngữ này được sử dụng.

Cơ sở Kinh Thánh cho thuyết tiền định

Trong Công-vụ 4:28, Phi-e-rơ và Giăng đang kể lại với hội thánh việc họ bị xét xử trước giới cầm quyền Do Thái. Và trong khi thuật lại điều này, họ đề cập rằng Hê-rốt, Phi-lát cùng với các dân ngoại và dân Y-sơ-ra-ên ở Giê-ru-sa-lem đã âm mưu chống lại Chúa Giê-xu. Và rằng họ đã “làm mọi việc mà tay Ngài và ý Ngài đã định trước.

Điều Đức Chúa Trời đã định trước mà sẽ xảy ra đó là gì? Ít nhất, Lời Chúa đề cập đến việc Chúa Giê-xu bị đóng đinh. Liệu sự định trước của Đức Chúa Trời có ảnh hưởng đến vai trò của những người liên quan khác trong sự việc này chăng? Hay nó chỉ bị giới hạn trong hành động mà họ sẽ làm ?

Đó là một câu hỏi gây chia rẽ giới học giả ngày nay. Nhưng tôi hiểu nó theo một cách giải nghĩa hẹp hơn; rằng tiền định liên quan đến việc Chúa Giê-xu bị đóng đinh chứ không phải hành động cụ thể của những người âm mưu chống lại Ngài.

Trong Rô-ma 8:29-30, Phao-lô sử dụng thuật ngữ này hai lần. Trong câu 29, ông nói rằng “những người Ngài đã biết trước thì Ngài cũng định sẵn cho họ trở nên giống như hình ảnh Con Ngài”. Bất kể người ta có thể hiểu từ biết trước trong câu này như thế nào, thì vấn đề về sự tiền định là rõ ràng.

Chính những người được chọn sẽ trở nên giống như hình ảnh của Đấng Christ. Kế hoạch được định trước của Đức Chúa Trời là những ai ở trong Đấng Christ sẽ trở nên giống như Ngài. Sự tiền định trong phân đoạn này được định nghĩa rất hẹp. Không hề liên quan đến mọi lựa chọn hay hành động của tôi. Cũng không phải việc ai sẽ được cứu (còn ai thì không). Nhưng ở đây chỉ nói là những người được cứu sẽ trở nên giống như Đấng Christ.

Câu 30, trong phân đoạn này, tiếp tục nói rằng những người đã được định sẵn, thì được kêu gọi, ai được gọi, thì cũng đã được xưng công bình, và ai được xưng công bình, thì đã được làm cho vinh hiển. Vậy theo trình tự là được biết trước — được định sẵn để trở nên giống như hình ảnh của Đấng Christ — được kêu gọi — được xưng công bình —được làm cho vinh hiển.

Chúng ta không phải được gọi, được xưng công bình và được vinh hiển bởi vì chúng ta đã được định sẵn. Đúng hơn là, chúng ta được định sẵn, được gọi, được xưng công bình và được vinh hiển bởi vì chúng ta được Đức Chúa Trời biết trước.  Như đã đề cập ở trên, ý nghĩa của từ biết trước đang được tranh luận sôi nổi trong vòng các học giả nhưng nằm ngoài phạm vi của bài viết này.

Trong 1 Cô-rinh-tô 2:6-7, Phao-lô giảng sứ điệp về sự khôn ngoan, sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời, đã được giấu kín trong quá khứ. Một sứ điệp “mà từ trước các đời, Đức Chúa Trời đã định sẵn cho sự vinh hiển chúng ta.” Ở đây, sự tiền định liên quan đến sứ điệp phúc âm, rằng Chúa Giê-xu đã đến thế gian với tư cách là Đức Chúa Trời nhập thể, chết như một của lễ chuộc tội cho tội lỗi của chúng ta, và ban sự cứu rỗi cho tất cả những kẻ tin.

Điều này về bản chất thì cũng tương tự như Công-vụ 4:28 mà chúng ta đã xem trước đó. Trong khi phân đoạn trong Công-vụ là nhắm vào chính sự đóng đinh, thì phân đoạn này đề cập đến thông điệp của thập tự giá, ý nghĩa của sự đóng đinh. Đức Chúa Trời đã định trước rằng sứ điệp phúc âm sẽ là phương tiện đưa chúng ta đến sự cứu rỗi.

Hai phân đoạn trong Ê-phê-sô 1 là một phần mô tả của Phao-lô về các phước lành thiêng liêng mà chúng ta có được “trong Đấng Christ.” Và tôi tin rằng bối cảnh là thứ quan trọng ở đây. Những điều ông mô tả là dành cho những người “ở trong Đấng Christ”.

Đối với nhiều người, bao gồm cả tôi, thì đây là tham chiếu cho một cuộc bầu cử nội bộ. Những phước lành này được ban cho những ai đã là một phần trong thân thể của Đấng Christ. Việc chúng được ban cho phụ thuộc vào việc chúng ta đang ở đâu, chứ không phải là phương tiện để đưa chúng ta đến đó.

Trong Ê-phê-sô 1:5, Phao-lô nói, “Trong tình yêu thương, Ngài đã định sẵn cho chúng ta địa vị làm con nuôi của Ngài bởi Đức Chúa Giê-xu Christ” Nếu không xét bối cảnh, có vẻ như Đức Chúa Trời đã định trước cho chúng ta sự cứu rỗi. Nhưng vì bối cảnh liên tục đề cập đến việc những phước lành này sẽ đến với những người “ở trong Đấng Christ”, nên có vẻ như những kẻ tin, đã ở trong Đấng Christ, là những người được định sẵn để làm con. Đức Chúa Trời đã định trước rằng tất cả những ai đến với Đấng Christ đều được bước vào mối quan hệ gia đình đó với tư cách là con cái Đức Chúa Trời.

Trong Ê-phê-sô 1:11, Phao-lô dùng thuật ngữ này một lần nữa để nói: “Cũng trong Ngài, chúng ta được chọn làm người thừa hưởng cơ nghiệp được định sẵn theo kế hoạch của Đức Chúa Trời, Đấng hoàn thành mọi sự theo mục đích Ngài muốn.”  Trong câu này và câu sau, Phao-lô dường như đang nói về chính mình và những tín hữu khác vào thời đó, là những người đầu tiên đặt hy vọng vào Đấng Christ.

Trong thân thể Đấng Christ, Phao-lô cùng những tín hữu ban đầu khác được Đức Chúa Trời chọn để rao truyền lẽ thật, sứ điệp phúc âm; để đưa nhiều người khác vào trong thân thể của Đấng Christ.

Vậy, sự tiền định ở đây dường như chỉ giới hạn trong những cá nhân cụ thể trong Đấng Christ cho một mục đích cụ thể. Nói rộng ra, bạn có thể thấy rằng mỗi chúng ta đều được định trước để đảm nhận một vai trò cụ thể nào đó trong thân thể của Đấng Christ.

Điều này có nghĩa là gì?

Từ những thảo luận về các phân đoạn trên, bạn có thể thấy thuyết tiền định không bao giờ được sử dụng theo nghĩa của thuyết vận mệnh do Trời định, rằng bất kỳ mọi hành động nào của chúng ta đều do Chúa quyết định. Đúng hơn là nó được sử dụng theo nghĩa hẹp hơn nhiều. Đức Chúa Trời đã định trước rằng tất cả những ai ở trong Đấng Christ sẽ trở nên giống như hình ảnh của Đấng Christ và được nhận làm con cái của Đức Chúa Trời.

Đức Chúa Trời cũng đã định trước từ lúc sáng thế rằng Đấng Christ sẽ bị đóng đinh và sứ điệp về thập tự giá sẽ là phương tiện để đưa chúng ta đến sự vinh hiển. Và cuối cùng, Đức Chúa Trời đã định sẵn một vị trí cụ thể cho các tín hữu trong thân thể Đấng Christ.

Dịch: Eunice Tu

Nguồn: christianity.com

Bài vở cộng tác hoặc góp ý xin gửi về tintuc@hoithanh.com

Đức Tin – Phần 1: Đức tin là điều cần thiết để làm đẹp lòng Đức Chúa Trời

Link bài đọc: https://youtu.be/9BR0RPxf5vM

Hê-bơ-rơ 11:6 – “Không có đức tin thì không thể nào làm hài lòng Đức Chúa Trời; vì người nào đến gần Đức Chúa Trời phải tin rằng Ngài thực hữu, và Ngài là Đấng ban thưởng cho những ai tìm kiếm Ngài.

Mong muốn và niềm vui lớn nhất của Đức Chúa Trời là được chúng ta tin tưởng. Ngài đã giới hạn chúng ta trong một đường lối tối cao để có mối quan hệ với Ngài – đức tin. Chúng ta nên lưu ý hai từ in đậm trong câu Kinh Thánh trên – không thể nàophải. Đức tin không chỉ là một điều tốt lành để đem ra thực hành, Kinh Thánh nói rõ rằng không thể làm đẹp lòng Đức Chúa Trời nếu chúng ta không thực hành đức tin. Do đó, đức tin là cánh cửa dẫn vào mối quan hệ với Đức Chúa Trời và là điều cần thiết trong đời sống của người tin Chúa.

Một trong những từ đồng nghĩa với đức tin là sự tin tưởng. Bạn đã bao giờ có ai đó không tin tưởng bạn chưa? Hay có ai mà bạn yêu thương hết mực nhưng lại hết lần này đến lần khác nghi ngờ bạn chưa? Đó là một kinh nghiệm rất dễ gây nản lòng và đau đớn. Không ai cho nhiều hơn, yêu nhiều hơn, hoặc làm nhiều hơn cho nhân loại hơn là Đức Chúa Trời đâu. Ngài không ngừng yêu thương và giúp đỡ chúng ta, và Ngài thậm chí đã sai Con một của Ngài chịu tra tấn và chết thế cho chúng ta. Đến mức như vậy mà chúng ta vẫn không tin Ngài, thì làm sao Ngài có thể vui lòng cho được?

Niềm tin liên quan đến sự thanh liêm, danh tiếng, nhân cách, hình ảnh và khả năng của một người. Trong các mối quan hệ trần thế của chúng ta, nếu ai đó không tin chúng ta, thì điều đó cũng giống như việc người đó đang nghi ngờ tính chính trực của chúng ta vậy. Trên thực tế, họ đang gọi chúng ta là kẻ nói dối. Do đó, khi chúng ta không tin cậy Đức Chúa Trời và nghi ngờ những gì mà Kinh Thánh bày tỏ về Ngài, thì cũng giống như chúng ta đang nói “Chúa ơi, Ngài là kẻ nói dối!” vậy. Chúng ta đang đặt câu hỏi về sự chính trực, quyền hạn, tính cách và bản chất của Ngài. Điều đó sẽ khiến Ngài không hài lòng.

Vì vậy, nếu muốn làm đẹp lòng Đức Chúa Trời, chúng ta phải học cách bước đi bằng đức tin của mình một cách kiên định. Bước đi với Đức Chúa Trời nghĩa là đời sống của chúng ta phải đi theo từng sự sắp xếp của Ngài, vâng phục Ngài, đi theo hướng mà Ngài đã chọn cho chúng ta. Bước đi với Đức Chúa Trời cũng ngụ ý về một quá trình để phát triển nên mối thông công mật thiết và học hỏi thêm về đường lối của Ngài. Nó không nhất thiết phải hoành tráng hay ấn tượng, nhưng nó phải chân thực.

Sự vô tín là trở ngại lớn khiến chúng ta không thể phát huy hết tiềm năng của mình nơi Ngài vì bản thân sự vô tín là một hình thức của sự thờ hình tượng. Nó có nghĩa là chúng ta đang tin tưởng vào một thứ gì đó khác thay vì chính Chúa, đó có thể là tiền bạc, sự nghiệp của chúng ta hay thậm chí là chính bản thân chúng ta. Nếu thời gian là đơn vị tiền tệ trong một mối quan hệ, thì đức tin là đơn vị tiền tệ trong vương quốc của Đức Chúa Trời. Nếu không có đức tin, Đức Chúa Trời sẽ không thể trao quyền cho chúng ta làm công việc mà Ngài đã chuẩn bị cho chúng ta làm.

Các tiêu chuẩn vận hành của Đức Chúa Trời đòi hỏi bất cứ điều gì làm cho Ngài đều phải được làm bằng đức tin.  Vì đó là yếu tố cơ bản giúp chúng ta thừa nhận, tôn kính và nắm lấy sự hiện hữu tuyệt đối cùng sự hiện diện thiên thượng của Ngài. Nó giúp chúng ta hiểu được sự thật rằng cõi siêu nhiên mà Đức Chúa Trời đang ngự thì thực tế và quyền năng hơn nhiều so với cõi tự nhiên mà chúng ta đang sống. Nó cho phép chúng ta nắm giữ những thực tại vô hình về sự hiện hữu và hoạt động của Ngài trong cuộc đời của chúng ta.

Đức tin phải tin rằng Đức Chúa Trời là thực hữu

Hãy lưu ý một từ khóa khác “phải”. Kinh Thánh nhắc nhở chúng ta rằng nếu chúng ta muốn có được loại đức tin đẹp lòng Đức Chúa Trời, chúng ta phải tin rằng Đức Chúa Trời hiện hữu khi chúng ta đến với Ngài. Điều này có vẻ là điều hiển nhiên. Tuy nhiên, nếu Kinh Thánh nhắc nhở chúng ta rằng đây là một điều vô cùng cần thiết (bắt buộc phải có), thì chúng ta phải cẩn thận và thường xuyên lưu tâm đến thực tế này. Đôi khi, chúng ta quên rằng Ngài thực hữu (thực sự tồn tại) như thế nào.

Trước khi chúng ta có thể thực sự bước đi trong đức tin với Đức Chúa Trời, chúng ta phải tin rằng Ngài chính xác là Đấng mà Ngài đã bày tỏ trong Lời của Ngài. Điều đó có nghĩa là tin tưởng vào bản chất cũng như tính cách của Ngài được bày tỏ cho chúng ta trong Kinh Thánh. Có lẽ, chúng ta có thể tự hỏi mình, “Có cách nào khác để thay thế không?”

Có một lần Chúa Giê-xu giảng dạy một số giáo lý khó chấp nhận khiến nhiều môn đồ quay lưng lại với Ngài. Nhưng thay vì thay đổi sự dạy dỗ của mình, Ngài quay sang nhóm mười hai  môn đồ và hỏi, “Còn các con cũng muốn thối lui chăng?” (Giăng 6: 67). Phi-e-rơ đã đưa ra một câu trả lời mà đã thành kinh điển, “Thưa Chúa, chúng con sẽ theo ai? Chúa có lời của sự sống đời đời”(Giăng 6:68).

Nếu chúng ta từ bỏ Chúa Giê-xu trong những lúc khó khăn và thử thách, chúng ta đã tự cướp đi nguồn hy vọng và an ủi duy nhất của mình, đó là Lời của sự sống đời đời. Người có đức tin sẽ đứng vững, vì người tin rằng có Chúa đi cùng!

Đức tin phải tin rằng Đức Chúa Trời là Đấng ban thưởng cho những ai tìm kiếm Ngài.

Nếu Sa-tan không thể khiến chúng ta nghi ngờ sự tồn tại của Đức Chúa Trời, thì hắn sẽ cố gắng khiến chúng ta nghi ngờ bản chất và tính cách của Đức Chúa Trời, đặc biệt là tình yêu và quyền năng của Ngài – “Nếu Đức Chúa Trời yêu bạn và có đủ khả năng để giải cứu bạn, thì tại sao bạn lại mắc kẹt trong những thử thách và đau khổ khủng khiếp này, v.v., v.v.? ”

Để làm vui lòng Đức Chúa Trời với đức tin của mình, chúng ta cũng phải tin rằng Đức Chúa Trời là “Đấng ban thưởng cho những ai tìm kiếm Ngài”. Điều đó có nghĩa là chúng ta phải tin vào sự tốt lành của Đức Chúa Trời — sự thành tín và đáng tin cậy của Ngài. Tin Chúa theo cách này đưa chúng ta vượt ra ngoài những học thuyết đơn thuần hay giáo lý thần học. Nó thiết lập một mối quan hệ trực tiếp, cách cá nhân giữa Đức Chúa Trời và chúng ta, là những người tin.

Người nào đến với Chúa bằng đức tin chân chính phải tập trung vào chỉ một mình Đức Chúa Trời chân thật và hằng sống mà thôi. Chúng ta không thể làm vui lòng Đức Chúa Trời nếu chúng ta có một thứ đức tin hai chiều, bị phân tâm và chia rẽ, có một cái nhìn sai lạc về việc Chúa là Đấng như thế nào. Gia-cơ cảnh báo chúng ta về điều này và nói rằng nó sẽ khiến chúng ta không ổn định trong mọi đường lối mình.

Gia-cơ 1:6-8 – “Nhưng phải cầu xin bằng đức tin, không chút nghi ngờ, vì kẻ hay nghi ngờ giống như sóng biển, bị gió dập dồi và cuốn đi đây đó. Người như thế đừng tưởng mình sẽ nhận được điều gì từ nơi Chúa, vì đó là một người phân tâm, không ổn định trong mọi đường lối của mình.

Nếu chúng ta muốn có một đức tin đẹp lòng Đức Chúa Trời, chúng ta phải lưu tâm và tin chắc rằng Ngài là Đấng như Ngài đã phán trong Lời của Ngài và Ngài đủ quan tâm để đáp lại những ai tìm kiếm Ngài. Chỉ khi đó, chúng ta mới là người theo Chúa đích thực trong mọi khía cạnh của đời sống chúng ta!

Dịch: Eunice Tu

Nguồn: Adrian Chua

Bài vở cộng tác hoặc góp ý xin gửi về tintuc@hoithanh.com

Những Lời Tiên Tri Trong Kinh Thánh Đã Được Ứng Nghiệm Hoặc Được Phán Bởi Chúa Giê-Xu Christ – Phần 2 và hết

1. Đại Mạng Lệnh, và sự ứng nghiệm

Lời tiên tri trong Kinh Thánh: Ma-thi-ơ 28:16-20

Lời tiên tri được viết: Trong thế kỷ đầu tiên

Lời tiên tri được ứng nghiệm: Xuyên suốt lịch sử

Trong thế kỷ đầu tiên tại khu vực này, có những nhà truyền giáo nhận mình là nhân chứng tận mắt cho sự phục sinh của Chúa Giê-xu. Những người này, gồm cả Phao-lô, và các Sứ đồ, là những người đã sẵn sàng mạo hiểm cuộc đời của mình và đi khắp thế giới Rô-ma, bằng đường bộ và đường biển, để truyền giáo một tôn giáo không được công nhận bởi chính quyền Rô-ma. Họ đã giúp Cơ Đốc giáo truyền ra khắp Đế quốc Rô-ma, và khắp cả Châu Phi, Châu Á và Châu Âu. Từ đó, Cơ Đốc giáo lan truyền đến khắp phần còn lại của thế giới.

Ma-thi-ơ 28:16-20:

Mười một môn-đồ đi qua xứ Ga-li-lê, lên hòn núi mà Đức Chúa Giê-xu đã chỉ cho. Khi môn-đồ thấy Ngài, thì thờ-lạy Ngài; nhưng có một vài người nghi-ngờ. Đức Chúa Giê-xu đến gần, phán cùng môn-đồ như vầy: Hết cả quyền-phép ở trên trời và dưới đất đã giao cho ta. Vậy, hãy đi dạy-dỗ muôn-dân, hãy nhân danh Đức Cha, Đức Con, và Đức Thánh-Linh mà làm phép báp-têm cho họ, và dạy họ giữ hết cả mọi điều mà ta đã truyền cho các ngươi. Và nầy, ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận-thế.

2. Đấng Mê-si-a sẽ là ánh sáng cho các Dân Ngoại

Lời tiên tri trong Kinh Thánh: Ê-sai 42:1-9

Lời tiên tri được viết: Giữa những năm 701 – 681 TC

Lời tiên tri được ứng nghiệm: Bắt đầu vào khoảng năm 31 SC

Trong Ê-sai 42:1-9, tiên tri Ê-sai nói về người đầy tớ Đức Chúa Trời sẽ là sự sáng cho Dân Ngoại (không phải là người Do Thái) và mang sự công bình đến với thế gian. Các Cơ Đốc nhân tin rằng Chúa Giê-xu Christ là sự ứng nghiệm của lời hứa này. Những lời dạy của Chúa Giê-xu chi phối cuộc đời của các Cơ Đốc nhân trên khắp thế giới. Một vài số liệu nói rằng có đến 2 tỷ Cơ Đốc nhân trên khắp thế giới. Những người đi theo lời dạy của Chúa Giê-xu nhiều hơn những người đi theo bất kỳ người nào khác trong lịch sử.

Ê-sai 42:1-9

Nầy, đầy-tớ ta đây, là kẻ ta nâng-đỡ; là kẻ ta chọn-lựa, là kẻ mà linh-hồn ta lấy làm đẹp lòng. Ta đã đặt Thần ta trên người, người sẽ tỏ ra sự công-bình cho các dân ngoại. Người sẽ chẳng kêu-la chẳng lên tiếng, chẳng để ngoài đường-phố nghe tiếng mình. Người sẽ chẳng bẻ cây sậy đã giập, và chẳng dụt tim đèn còn hơi cháy. Người sẽ lấy lẽ thật mà tỏ ra sự công-bình. Người chẳng mòn-mỏi, chẳng ngã lòng, cho đến chừng nào lập xong sự công-bình trên đất; các cù-lao sẽ trông-đợi luật-pháp người. Giê-hô-va Đức Chúa Trời, là Đấng đã dựng nên các từng trời và giương ra, đã trải đất với mọi sự ra bởi nó đã ban hơi sống cho dân ở trên nó, và thần-linh cho mọi loài đi trên nó, có phán như vầy: Ta, Đức Giê-hô-va, đã kêu-gọi ngươi trong sự công-bình; ta sẽ nắm tay ngươi và giữ lấy ngươi. Ta sẽ phó ngươi làm giao-ước của dân nầy, làm sự sáng cho các dân ngoại, để mở mắt kẻ mù, làm cho kẻ tù ra khỏi khám, kẻ ngồi trong tối-tăm ra khỏi ngục.Ta là Đức Giê-hô-va: ấy là danh ta. Ta chẳng nhường sự vinh-hiển ta cho một đấng nào khác, cũng không nhường sự tôn-trọng ta cho những tượng chạm! Nầy, những sự đầu-tiên đã ứng-nghiệm rồi, nay ta lại rao cho các ngươi sự mới; ta làm cho các ngươi biết trước khi nó nổ ra.

3. Sự Cứu Rỗi của Đức Chúa Trời sẽ đến tận cùng trái đất

Lời tiên tri trong Kinh Thánh: Ê-sai 49:6

Lời tiên tri được viết: Giữa những năm 701 – 681 TC

Lời tiên tri được ứng nghiệm: Bắt đầu vào khoảng năm 31 SC

Trong Ê-sai 49:6, tiên tri nói về nói về người đầy tớ Đức Chúa Trời sẽ là một sự sáng cho Dân Ngoại (không phải là người Do Thái) qua đó sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời có thể vươn tới tận cùng trái đất. Các Cơ Đốc nhân biết rằng Chúa Giê-xu là sự ứng nghiệm của lời hứa này. Các môn đồ của Chúa Giê-xu đã giúp truyền bá Cơ Đốc giáo vào khoảng 2000 năm trước. Cơ Đốc giáo là độc nhất trong cách nó được truyền bá, thông qua truyền giáo và trong phạm vi được lan truyền, nó trở thành tôn giáo đầu tiên được đưa đến với mọi người trên khắp thế giới. Các Cơ Đốc nhân tin rằng sự cứu rỗi, sự tha thứ, và sự sống đời đời trên thiên đàng là có thể đối với tất cả ai tiếp nhận Chúa Giê-xu Christ là đấng cứu rỗi của họ: “Vậy nếu miệng ngươi xưng Đức Chúa Giê-xu ra và lòng ngươi tin rằng Đức Chúa Trời đã khiến Ngài từ kẻ chết sống lại, thì ngươi sẽ được cứu; vì tin bởi trong lòng mà được sự công-bình, còn bởi miệng làm chứng mà được sự cứu-rỗi.” (Rô-ma 10:9-10).

Ê-sai 49:6:

“Ngài có phán cùng ta rằng: Ngươi làm tôi-tớ ta đặng lập lại các chi-phái Gia-cốp, và làm cho những kẻ được gìn-giữ của Y-sơ-ra-ên lại được trở về, còn là việc nhỏ; ta sẽ khiến ngươi làm sự sáng cho các dân ngoại, hầu cho ngươi làm sự cứu-rỗi của ta đến nơi đầu-cùng đất.

4. Chúa Giê-xu phán rằng lời Ngài sẽ không bao giờ bị lãng quên

Lời tiên tri trong Kinh Thánh: Ma-thi-ơ 21:33

Lời tiên tri được viết: Trong thế kỷ đầu tiên

Lời tiên tri được ứng nghiệm: Bắt đầu vào khoảng năm 31 SC

Trong Lu-ca 21:33, Chúa Giê-xu phán rằng dù có điều gì xảy ra với thế gian này, lời Ngài sẽ không bao giờ bị lãng quên. Hiện tại chúng ta đang ở thời đại 2000 năm sau lời phán này và những lời của Chúa Giê-xu vẫn đang ở xung quanh chúng ta: Cơ Đốc giáo đã lan truyền đến với mọi người khắp thế giới và Kinh Thánh là quyển sách được lưu hành nhiều nhất trên thế giới. Trong tất cả những người đã từng sống, bạn có thể nghĩ đến một người có thể làm cho lời tuyên bố này hiệu quả hơn Chúa Giê-xu, rằng những lời của họ sẽ không bao giờ bị lãng quên không?

Lu-ca 21:33:

Trời đất sẽ qua, song lời ta nói sẽ không qua đâu.

Dịch: Nau Puih

Nguồn: 100prophecies.org

Bài vở cộng tác hoặc góp ý xin gửi về tintuc@hoithanh.com

Tòa Án Tối Cao Đứng Về Phía Một Sinh Viên Cơ Đốc Sau Khi Trường Đại Học Ngăn Cấm Anh Chia Sẻ Phúc Âm

Robert Sibley, giám đốc điều hành của Tổ-chức Quyền Cá-nhân trong Giáo-dục (FIRE), đã xuất hiện trên ấn bản thứ Ba của CBN News’s Faith Nation để thảo luận về quyết định 8-1 của Tòa-án Tối-cao ủng hộ một cựu sinh viên Cơ-đốc. Chương trình Faith Nation thường được chiếu vào các buổi tối trong tuần trên kênh tin tức CBN News.

Tòa-án Tối-cao Hoa Kỳ hôm thứ Hai (08/03/2021) đã ra phán quyết có lợi cho một cựu sinh viên thuộc đại học Georgia, người đã kiện trường của mình bốn năm trước sau khi các viên chức của trường này đã ngăn cấm anh phân phát các tài liệu Cơ-đốc trong khuôn viên nhà trường.

Tòa-án Tối-cao đã đứng về phía chàng sinh viên Chike Uzuegbunam này với tỉ số 8-1, và chống lại trường đại học Georgia Gwinnett. Uzuegbunam hiện đã tốt nghiệp, và trường công lập Georgia ở Lawrenceville,  cũng đã phải thay đổi chính sách của mình. Các tòa án cấp thấp cho biết vụ việc phải được đưa ra tranh luận, nhưng Tòa-án Tối-cao đã bác bỏ việc này.

Những người ủng hộ Tu Chính Án Thứ Nhất gọi quyết định này là một chiến thắng cho quyền tự do ngôn luận và tự do tôn giáo. Uzuegbunam được đại diện bởi tổ chức Liên-minh Bảo-vệ Tự-do (ADF – Alliance Defending Freedom). Họ cho biết vụ việc này rất quan trọng để đảm bảo rằng những người có quyền hiến pháp bị xâm phạm có thể tiếp tục vụ kiện của họ ngay cả khi chính phủ đảo ngược các chính sách mà họ đang thách thức.

Kristen Wagoner, luật sư của ADF cho biết: “Khi các viên chức công quyền vi phạm các quyền mà hiến pháp đã quy định, thì điều đó sẽ gây ra tổn hại nghiêm trọng cho các nạn nhân. Khi các viên chức như vậy tham gia vào các hành vi sai trái nhưng không phải đối mặt với hậu quả, điều đó sẽ khiến nạn nhân không có quyền khiếu kiện, làm xói mòn cam kết của quốc gia trong việc bảo vệ các quyền hiến pháp và khuyến khích các quan chức chính phủ tham gia vào các vi phạm tương tự trong tương lai. Chúng tôi rất vui vì Tòa-án Tối-cao đã đứng về phía công lý cho những nạn nhân.

Kristen Waggoner đã viết trên twitter của mình:

“Thật là một đặc ân tuyệt vời khi đứng ra tranh luận thay mặt cho Chike Uzuegbunam và @AllianceDefends. Hôm nay, Tòa-án Tố- cao Hoa Kỳ đã ra phán quyết 8-1 ủng hộ công lý cho những người có quyền tự do bị vi phạm bởi các viên chức thuộc chính phủ. Chiến thắng cho Chike là một chiến thắng cho tất cả người Mỹ.”

Roberts trở thành Chánh-án đầu tiên sau nhiều năm viết về  bất đồng chính kiến

Vấn đề được đặt ra là liệu vụ kiện của Uzuegbunam có thể tiếp tục hay không vì anh ta chỉ tìm kiếm cái gọi là thiệt hại trên danh nghĩa với số tiền bồi thường là 1 đô la.

Thẩm-phán Clarence Thomas viết cho đa số phiên tòa:Vụ việc này đặt ra câu hỏi liệu việc bồi thường các thiệt hại trên danh nghĩa có thể khắc phục được tổn thương trong quá khứ hay không. Chúng tôi cho rằng điều đó có thể xảy ra.”

Viết về vụ việc này, Chánh-án John Roberts không đồng ý. Roberts lập luận rằng vụ kiện của Uzuegbunam và một sinh viên khác, Joseph Bradford, là đáng tranh cãi vì cả hai không còn là sinh viên tại trường đại học, các hạn chế không còn áp dụng cho họ và họ “không được chứng minh là bị thiệt hại trên thực tế.”

Viết về đồng đô la tượng trưng mà họ đang tìm kiếm, Roberts nói rằng: “Nếu những thiệt hại trên danh nghĩa có thể duy trì một cuộc tranh cãi trực tiếp, thì các tòa án liên bang sẽ được yêu cầu đưa ra ý kiến ​​tư vấn bất cứ khi nào nguyên đơn đưa ra yêu cầu về đồng 1 đô la (tiền bồi thường tượng trưng).” Ông cáo buộc các đồng nghiệp của mình đã “biến các thẩm phán thành các nhà tư vấn.”

Justice Thomas viết: ” Không thể chối cải rằng Uzuegbunam đã bị xâm phạm hoàn toàn các quyền hiến pháp của mình khi những bị cáo  thực thi các chính sách ngôn luận của họ chống lại anh ta. Bởi vì ‘mọi vi phạm nhân quyền đều gây thiệt hại,’ những thiệt hại trên danh nghĩa có thể gây ra những tổn thương cho Uzuegbunam ngay cả khi anh ta không thể hoặc chọn không định lượng thiệt hại đó về mặt kinh tế.”

Có vẻ như đây là lần đầu tiên trong hơn 15 năm đứng trên tòa án, chánh án đã đệ đơn một người bất đồng chính kiến ​​trong một vụ kiện gây tranh cãi. Những điều này là dựa trên phân tích của Adam Feldman, người tạo ra blog Empirical SCOTUS, chuyên theo dõi dữ liệu của tòa án.

Như CBN News đã đưa tin, Uzuegbunam đã từng là sinh viên tại trường đại học Georgia Gwinnett (GGC) ở Lawrenceville, GA, vào mùa hè năm 2016. Khi đang phát tài liệu tôn giáo cho các sinh viên khác, anh bị những bảo vệ của trường tiếp cận và nói rằng anh phải xin phép thì mới được truyền đạo và phải thực hiện việc này trong một “khu vực tự do ngôn luận”, Atlanta News Now đưa tin.

Uzuegbunam sau đó đã tuân thủ theo yêu cầu của trường nhưng lại bị các công nhân viên chức khác tiếp cận, những người này yêu cầu anh hãy ngừng việc truyền giáo trong khuôn viên trường vì có người phàn nàn.

“Các viên chức của trường đại học không thực sự quan tâm đến việc tôi đang đứng ở đâu, họ chỉ không thích những gì tôi đang nói. Vì vậy, họ viện ra những chính sách này để bịt miệng tôi,” Uzuegbunam nói.

Anh đã đệ đơn lên Tòa-án Quận Hoa Kỳ ở Atlanta để kiện trường đại học, khẳng định rằng các quyền hiến pháp của anh đã bị vi phạm. Trường đại học đã thay đổi chính sách của mình vào năm 2017. Hiện nay, sinh viên nói chung có thể biểu tình hoặc phân phát tài liệu ở bất cứ đâu và bất kỳ lúc nào trong khuôn viên trường mà không cần phải xin giấy phép trước. Trường đại học đã nói rằng họ sẽ không quay lại chính sách cũ của mình.

Dịch: Hoàng Gia

Nguồn: cbn.com

Bài vở cộng tác và góp ý xin gởi v tintuc@hoithanh.com

Ngày 16: Cầu Nguyện Cho Nơi Ở Của Con Được Thánh Sạch

Link bài đọc: https://youtu.be/dkQGKmH_X6o

Thỉnh thoảng mọi căn nhà cần được dẹp sạch về mặt tâm linh, nhất là phòng ngủ và phòng chơi của con chúng ta.

Kinh Thánh nói nếu chúng ta mang bất kỳ thứ gì đáng ghét vào nhà mình, là mang theo sự hủy diệt. Nơi ở của chúng ta cần được thanh tẩy định kỳ, nhưng rõ ràng nhất là bất cứ lúc nào cảm thấy con mình có điều gì bất ổn. Nếu cháu sợ hãi, phản loạn, giận dữ, chán nản, có vấn đề kỷ luật, hoặc có giấc mơ xấu hoặc ác mộng, đôi khi chỉ cần cầu nguyện cho căn phòng con ngủ cũng tạo được thay đổi nhanh chóng.

MỌI SỰ ĐỀU TRỞ NÊN MỚI – Phần 26: Cám Dỗ và Thử Thách

Hiện giờ bạn đã là Cơ đốc nhân, nhưng tội lỗi còn chống phá bạn nhiều hơn cả trước khi bạn cải đạo. Bạn để ý đến tội lỗi còn nhiều hơn trước đây (Rô-ma 7:21-25).

Cám dỗ không phải là tội. Với tất cả Cơ đốc nhân, đây là một nan đề thật sự. Đấng Christ từng bị cám dỗ (Lu-ca 4:1-13).

Ghi nhớ 1 Cô-rinh-tô 10:13

Cám dỗ đến với tất cả Cơ đốc nhân: đây là điều ‘phổ biến với con người’.

Cám dỗ không phải sự ép buộc: Chúa sẽ không để nó ‘cám dỗ quá sức mình’.

Bạn có thể trả lời có hoặc không: Chúa sẽ mở đường ‘cho ra khỏi’.

Có sự khác biệt giữa cám dỗ và thử thách.

Ma quỷ cám dỗ bạn phạm tội – để bất tuân Chúa (2 Cô-rinh-tô 11:3). Nhưng ma quỷ không thể khiến bạn phạm tội. Nó có thể nếu bạn làm nô lệ cho nó (Rô-ma 6:16); nhưng hiện giờ Đấng Christ là Chúa của bạn (Rô-ma 6:17-18) và ma quỷ không có quyền trên bạn (Rô-ma 6:6, 11-14).

Chúa mang thử thách đến để thử dân sự Ngài (Sáng thế ký 22:1; 1 Phi-e-rơ 1:6-7).

Khi bị cám dỗ hay thử thách:

  • tin rằng Đức Chúa Trời thành tín và tìm đường thoát (1 Cô-rinh-tô 10:13)
  • chống lại (Gia-cơ 4:7)
  • chịu đựng và chiến thắng (Gia-cơ 1:12)
  • biến cám dỗ thành phước hạnh (Gia-cơ 1:2-4)
  • học Lu-ca 4 cách Chúa Giê-su đối phó với sự cám dỗ – Ngài đáp trả bằng Kinh Thánh (Lu-ca 4:4, 8, 12).

Hãy tưởng tượng một Cơ đốc nhân năm mươi tuổi, thừa cân phải chiến đấu với nhà vô địch đấm bốc hạng nặng. Không ai kể cả người đó nghĩ rằng ông ta có cơ hội chiến thắng. Ngày chiến đấu đã đến và nhà vô địch đó tới, sẵn sàng với tâm thế chiến thắng. Rồi người Cơ đốc nhân bé nhỏ của chúng ta bước vào. Nhưng ông không đi một mình; ông ở trong một chiếc xe tăng Sherman – vẫn là cái người năm mươi tuổi, thừa cân đó, nhưng được bao quanh bởi một cỗ xe chiến đấu hạng nặng. Hoàn toàn lật ngược tình thế. Người Cơ đốc nhân giờ bất khả chiến bại – không phải bởi vì sức riêng mà là vì nguồn lực bao quanh ông ta. Khi bạn chiến đấu với tội lỗi, bạn không đứng một mình; bạn ‘ở trong Đấng Christ’. Sức mạnh thánh ở quanh bạn và bạn là nhà vô địch trong Đấng Christ.

(Còn tiếp)

Peter Jeffery
Xuất bản lần đầu năm 1976
Nhà xuất bản Brytirion, CF31 4DX, Wales, UK
Bản dịch của Vietnamese Missionary Institute

Bài vở cộng tác hoặc góp ý xin gửi về tintuc@hoithanh.com

Tăng Trưởng Thuộc Linh Xảy Ra Nhờ Ân Điển, Không Phải Việc Lành

Link bài đọc: https://youtu.be/6Tvw3tzKTjY

“Vì lòng nhờ ân điển được vững bền, ấy là tốt, chớ không phải nhờ đồ ăn, là sự chẳng ích chi cho kẻ làm như vậy.” (Hê-bơ-rơ 13:9b BTT)

Đức Chúa Trời yêu bạn ngay trong hiện trạng bản thân bạn, nhưng Ngài yêu bạn quá nhiều nên không để bạn tiếp tục lối sống hiện tại. Đây là một trong những sự thật đem lại an ủi về Đức Chúa Trời mà chúng ta có thể đặt nền tảng cho sự tăng trưởng thuộc linh của chúng ta.

Ân điển của Đức Chúa Trời không phải chỉ cứu chúng ta khỏi hậu quả của tội lỗi mình. Nó còn bắt đầu uốn nắn chúng ta theo hình ảnh của Chúa Jesus.

Một số người chấp nhận ân điển của Đức Chúa Trời khi Ngài cứu họ, nhưng rồi tìm cách tăng trưởng đời sống Cơ-đốc nhân bằng sức riêng của mình. Kinh Thánh cho biết điều đó không thể
xảy ra: “Vì lòng nhờ ân điển được vững bền, ấy là tốt, chớ không phải nhờ đồ ăn, là sự chẳng ích chi cho kẻ làm như vậy.” (Hê-bơ-rơ 13:9b BTT)

Ân điển Chúa giúp bạn trở thành con người lý tưởng mà bạn thật sự muốn – tức là con người mà Đức Chúa Trời muốn bạn trở thành.  Nó uốn nắn và định hình lại con người bạn. Kinh Thánh gọi đây là thánh hóa.  Kinh Thánh cũng nói trong Giê-rê-mi rằng Đức Chúa Trời là thợ gốm và chúng ta là đất sét.  Ngài đặt chúng ta trên bánh xe thợ gốm. Bất hạnh là khi Ngài uốn nắn chúng ta, chúng thường có thói quen nhảy xuống khỏi bánh xe thợ gốm và nói với Ngài: “Cảm ơn Chúa, nhưng con nghĩ rằng con sẽ tự lo cho mình. Con sẽ tự uốn nắn mình trở thành cái đúng đắn.”

Đó là lúc chúng ta làm hỏng sự trưởng thành thuộc linh của mình.

Một trong những vấn đề lớn nhất trong Cơ-đốc giáo là thường thường người ta bắt đầu bằng cách tập trung vào một mối quan hệ với Chúa nhưng sau đó lại chuyển qua một danh sách các luật lệ. Họ bắt đầu bằng lòng yêu mến Chúa nhưng sau đó ngã lại vào hội chứng tôn giáo gồm nghi lễ và quy luật.

Nếu đó không phải là cách để sống một đời sống Cơ-đốc nhân, thì cách sống đúng là gì? Kinh Thánh dạy rằng: “Anh em đã nhận Chúa Jesus Christ thể nào, thì hãy bước đi trong Ngài thể ấy.” (Cô-lô-se 2:6 BTT).

Bạn không trở nên một Cơ-đốc nhân bằng cách hứa làm lành. Bạn cũng không lớn lên như một Cơ-đốc nhân bằng cách hứa sẽ sống thiện. Bạn sống đời sống Cơ-đốc nhânđơn thuần chỉ bằng cách nhận ân điển của Đức Chúa Trời và để ân điển đó uốn nắn đời sống bạn.

Bạn đang để Chúa làm cho bạn lớn lên qua ân điển, hay bạn chỉ cố gắng làm người tốt?

Nguồn: Rick Warren

Bài vở cộng tác hoặc góp ý xin gửi về tintuc@hoithanh.com

10 Điều Cần Làm Khi quá Bận Rộn Với Chức Vụ

Hãy đối mặt với điều này: khi bạn vừa là một Mục Sư hay lãnh đạo mục vụ, tình nguyện viên nhiệt tình tham gia các hoạt động của Hội Thánh, để cân bằng cuộc sống và công việc, và duy trì mối tương giao mật thiết với Chúa là rất khó khăn. Vậy làm thế nào để bảo vệ bản thân và gia đình bạn khỏi tình trạng bận rộn? Sau đây là một vài gợi ý cho bạn:

1. Nghỉ ngơi:

Có rất nhiều người lãnh đạo hà tiện giấc ngủ và những lựa chọn cho bản thân để có thể hoàn thành nhiều việc hơn. Trong khi danh sách những công việc đã hoàn thành dài thêm ra thì cơ thể họ lại đang phải trả giá. Giấc ngủ là nhu cầu thiết yếu và không chỉ để tăng năng xuất, nhưng cũng để làm cho cuộc sống có giá trị và đầy đủ hơn. Tốt hơn hết bạn nên nghỉ ngơi, nạp lại năng lượng và bắt đầu một ngày mới tốt hơn là làm việc thâu đêm suốt sáng gây hại cho cơ thể.

2. Tìm một sở thích

Thường xuyên gặp gỡ người khác nhưng lại bỏ bê bản thân chắc chắn sẽ đưa bạn đến tình trạng kiệt sức. Bạn có những sở thích gì? Bạn có thích câu cá? Du lịch? Đọc sách? Chơi đố ô chữ không? Hãy đầu tư thời gian rảnh rỗi của bạn vào việc gì đó mà bạn không thể đợi đến cuối ngày để thực hiện, nhưng cũng là thứ giúp bạn điều chỉnh lại sự tập trung. Cách này sẽ giúp bộ não và cảm xúc của bạn có sự nghỉ ngơi cần thiết.

3. Chơi đùa

Vài năm trước gia đình tôi cùng nhau đi chơi công viên nước. Tôi chưa đến công viên nước trước đó bao giờ và vì kỹ năng bơi khá kém nên tôi chần chừ không muốn tham gia. Nhưng con trai út của tôi cứ nài nỉ và tôi không thể chối từ. Tôi chỉ chơi ở chỗ nước nông, trượt cầu trượt và tạt nước người khác. Sau đó, tôi thấy mình được trở lại như trẻ con. Dừng lại việc nô đùa đã trở nên phổ biến với người lớn từ khi nào? Hãy trở lại là một đứa trẻ và tái khám phá món quà của việc chơi đùa. Bạn sẽ không phải hối tiếc.

4. Tìm một người bạn

Những người lãnh đạo mục vụ và tình nguyện viên của Hội Thánh cần phải có bạn, dù người bạn đó ở trong mục vụ khác hay không thuộc về Hội Thánh. Điều này mang đến mối thông công cũng như người lắng nghe bạn khi gặp phải những khó khăn. Nếu bạn chưa nghĩ kết bạn là việc ưu tiên, hãy thách thức bản thân dành hẳn một tháng để toàn tâm củng cố những mối quan hệ bạn bè mà bạn đang có.

5. Trò chuyện với Chúa

Có thể bạn sẽ ngạc nhiên khi biết rằng một vài Mục Sư không có bất kỳ mối quan hệ nào với Chúa bên ngoài công việc. Điều tương tự có thể xảy ra với những lãnh đạo và tình nguyện viên. Bạn không thể cho đi thứ mà bạn không có. Nếu lãnh đạo muốn những người theo mình có mối quan hệ nồng nhiệt với Chúa, họ phải là người làm gương. Một mối quan hệ gượng gạo sẽ làm tràn ứ mọi mặt của cuộc sống nếu nó bị bỏ bê.

6. Đặt ranh giới thích hợp

Là lãnh đạo của mục vụ quả rất khó. Các Mục Sư đặc biệt thường không bao giờ ngừng cho đi và hay phải làm việc thêm giờ. Ví dụ, họ có thể phải ở trong bệnh viện cả đêm để an ủi người nhà của một thành viên trong Hội Thánh đang đau ốm. Họ có thể tổ chức đám cưới và đám tang cho tín hữu ngoài 40 giờ làm việc mỗi tuần. Đối với lãnh đạo mục vụ và tình nguyện viên, bạn có thể không phải làm nhiều như vậy, nhưng bạn vẫn có thể phải vật lộn nếu là người luôn nói “có” với mọi yêu cầu. Nếu có thể, hãy cố gắng lập ra thời gian làm việc giống như mọi nghề nghiệp khác. Thiết lập ranh giới thích hợp để bảo vệ thời gian rảnh của bạn. Hỡi Mục Sư, nếu bạn quyết định làm việc từ 8 giờ sáng đến 4 giờ chiều mỗi ngày, hãy về nhà đúng giờ. Tắt máy tính và dành trọn sự chú ý cho gia đình. Hôn nhân và gia đình của bạn sẽ rất biết ơn vì điều đó.

7. Giữ ngày Sa-bát

Ngoài việc không lập ra thời gian làm việc đúng đắn, Mục Sư còn làm việc cả bảy ngày một tuần. Bởi vì Chủ Nhật là ngày bận rộn nhất trong tuần, nên sẽ càng khó khăn hơn trong việc giữ ngày Sa-bát. Các Mục Sư cần phải linh hoạt trong việc này, lãnh đạo mục vụ và tình nguyện viên cũng vậy. Ngay cả khi bạn không thể cố định một ngày để nghỉ, hãy cam kết nghỉ một ngày nào đó trong tuần. Đối với một số lãnh đạo, điều này có nghĩa là thứ sáu hoặc thứ bảy. Bất kể là ngày nào, cố gắng giữ lấy nó. Có thể sẽ có một số ngoại lệ, nhưng việc nghỉ một ngày không chỉ tôn trọng mạng lệnh từ Kinh Thánh, nhưng bạn sẽ không phải tiếc sự nghỉ ngơi về tinh thần và cảm xúc mà bạn nhận được.

8. Nghỉ ngơi thường xuyên

Con trai tôi học chương trình tại nhà nên cháu dễ bị phân tâm. Để chống lại điều này, cháu nghỉ giải lao nhiều lần mỗi ngày. Ví dụ, sau mỗi giờ (hoặc khi học xong một môn) cháu nghỉ mười phút. Trong thời gian này cháu có thể lướt web, ăn vặt hoặc chơi với con chó của chúng tôi. Khi trở lại, cháu có thể chuyển sang môn tiếp theo. Các lãnh đạo mục vụ và tình nguyện viên cũng có thể làm như vậy. Với một lịch làm việc kẹt cứng, có thể sẽ khó khăn cho bạn để chuyển hướng tập trung. Thường xuyên nghỉ giải lao sau mỗi cuộc họp hoặc, đối với các Mục Sư, sau mỗi giờ soạn bài giảng. Đánh giá năng suất của bạn sau đó. Bạn có thấy mình hoàn thành được nhiều việc hơn?

9. Chịu trách nhiệm

Ngoài việc có mối quan hệ ít ỏi hoặc không có với Chúa, các Mục Sư và lãnh đạo mục vụ có thể còn phải vật lộn với những tội lỗi mà họ không thể thú nhận với bất kỳ ai. Bạn cần phải có một người mà bạn có thể gặp thường xuyên, dù là bằng điện thoại hoặc email, để có thể xưng tội, được khích lệ và bị thách thức khi cần thiết. Chỉ cần một giờ mỗi tháng có thể giúp bạn đi một chặng đường dài trong việc gặt hái những lợi ích thuộc linh, tinh thần và tình cảm mà mỗi nhà lãnh đạo đều cần.

10. Nghỉ phép

Ngay cả Chúa Giê-xu cũng dành thời gian để đi ra nơi vắng vẻ, lánh khỏi những đòi hỏi diễn ra mỗi ngày. Mặc dù ngày Sa-bát giúp bạn phục hồi sau guồng quay hàng ngày, bạn cũng cần phải có thêm thời gian để nghỉ ngơi. Ngay cả khi bạn không có đủ tiền để đi du lịch thì nghỉ ngơi tại chỗ cũng đạt được hiệu quả. Lên kế hoạch cho một chuyến đi vài ngày đến bãi biển hoặc công viên giải trí. Chỉ cần một vài ngày ra khỏi văn phòng và tận hưởng cuộc sống có thể tạo nên sự khác biệt giữa một nhà lãnh đạo hoặc tình nguyện viên mệt mỏi, với một người lãnh đạo đầy đầy tươi mới và đam mê.

Sophie Nguyễn Thu Vịnh dịch

Nguồn: ibelieve.com

Ảnh: Thinkstock.com

Bài vở cộng tác hoặc góp ý xin gửi về tintuc@hoithanh.com

Nhân Viên Vệ Sinh Ca Ngợi Chúa Vì Đã Giúp Anh Giải Cứu Được Một Cô Bé Khỏi Kẻ Xâm Hại Tình Dục

Trong một chương trình đáng kinh ngạc phát sóng trực tiếp trên Facebook hôm thứ Hai (08/02/2021), một nhân viên vệ sinh ở Louisiana đã hết lời ca ngợi Chúa vì đã giúp anh cứu được một bé gái 10 tuổi khỏi một tên tội phạm tình dục đã có tiền án, kẻ mà cảnh sát tin rằng đã bắt cóc cô bé một ngày trước đó.

Dion Merrick, một tài xế xe tải chở rác cho Pelican Waste & Debris, cho biết anh đang trên tuyến đường dọn vệ sinh như thường ngày cùng đồng nghiệp của mình, là Brandon Antoine, thì nhìn thấy một chiếc Nissan Altima 2012 màu xám đậu trên cánh đồng.

“Có một người đàn ông đi cùng một cô bé 10 tuổi” Anh nói. “Tôi vừa cứu mạng cô bé đó. Cảm ơn Chúa. Cảnh sát đã bắt được kẻ đó. Họ đã cứu được cô bé, nhờ hai tài xế xe chở rác”.

Dion Merrick tiếp tục nói, “Tôi chỉ đang làm công việc của mình và vô tình gặp được người cần giúp đỡ. Tôi muốn khóc ngay bây giờ, là thật đấy. Tôi chưa bao giờ nghĩ  (rằng mình có thể cứu được ai)… Dù đó là một cô bé như thế này, bạn cần phải quỳ xuống và nói với Chúa rằng, ‘Cảm ơn Chúa, vì (nếu không có Ngài) điều này có thể còn tồi tệ hơn.’ Bởi vì khi tôi xem xét tình hình, nếu bạn thử nhìn vào tình huống lúc đó, thì bạn có thể đoán được chuyện gì có thể đã xảy ra. Cảm ơn Chúa. Đó là lý do tại sao tôi thấy Ngài là có thật. Rất nhiều người không tin vào Ngài, nhưng bạn [cần] bắt đầu tin vào Ngài. ”

Sở Cảnh-sát New Iberia đã ban hành thông báo khẩn Amber cho trường hợp trẻ em bị bắt cóc đối với vụ việc bé Jasila Lasalle—vào Chúa Nhật (07/02/2021) khi cô bé bị bắt cóc từ nhà của một thành viên trong gia đình. Các nhà chức trách cho biết vào thời điểm đó Jasila đang ở trong “tình huống nguy hiểm”.

Michael Sereal, ba mươi ba tuổi, đã bị kết án vào năm 2006 vì tội có quan hệ với trẻ vị thành niên và có tiền án xâm hại tình dục, là người đang lái chiếc sedan.

Merrick đã lái chiếc xe chở rác của mình chặn không cho Sereal lái xe đi. Khi cảnh sát đến hiện trường, họ đã bắt được hắn ta. Kẻ tấn công, được cho là một người quen của gia đình Jasila, hiện đang bị giam giữ mà không bị cáo buộc với tội danh bắt cóc nghiêm trọng và xâm hại tình dục.

Người hùng của chúng ta cho biết anh chỉ cảm thấy có “điều gì đó” mách bảo anh hãy nhìn vào cánh đồng nơi anh nhìn thấy cô bé và Sereal.

Giám đốc điều hành của Pelican Waste & Debris, Roddie Matherne, nói với ABC News rằng ông và nhóm của mình “không thể nào tự hào hơn” về Merrick và Antoine.

“Trên thực tế, cả nhóm Pelican Waste của chúng tôi đã làm việc với tinh thần như vậy trong suốt đại dịch, một cách lặng lẽ, chuyên nghiệp và luôn phục vụ cộng đồng nơi chúng tôi thu gom rác thải. Họ thường quan sát xung quanh khi làm việc. Đây là một điều đặc biệt mà rất có thể đã cứu mạng cô bé. “

Pelican Waste & Debris đã lập một tài khoản GoFundMe để thưởng cho Merrick và Antoine vì nỗ lực dũng cảm của họ.

Cha của Jasila, Jermaine Lasalle cho biết ông không biết làm thế nào để bày tỏ lòng biết ơn đến Merrick và Antoine cho đủ vì hành động đáng kinh ngạc của họ.

Dịch: Hoàng Gia

Nguồn: cbn.com

Bài vở cộng tác và góp ý xin gởi v tintuc@hoithanh.com

Nỗi Sợ Hãi: Sáng thế ký 32

Link bài đọc: https://youtu.be/dQJkua2oMZs

“Gia-cốp rất sợ hãi và sầu não, bèn chia các dân đi theo… Đoạn, Gia-cốp cầu rằng…” (Sáng-thế Ký 32:7–9)

Gia-cốp không phải là người hay cầu nguyện. Mối liên hệ giữa ông với Đức Chúa Trời chỉ đến bởi vì Chúa đã theo đuổi ông. Từ trước đến giờ, Gia-cốp chủ yếu sống nhờ vào trí thông minh của chính mình. Dối trá một cách lạnh lùng, ông đã lừa anh trai mình để cướp lấy quyền trưởng nam và lời chúc phước từ cha (Sáng-thế Ký 27), rồi sau đó bỏ trốn.

Giờ đây, sau khi bị cha vợ lừa dối trong nhiều năm, Gia-cốp lại đang trốn chạy—và ông sắp phải đối mặt với anh trai mình, người đang dẫn theo 400 người đến để gặp ông. Số người đi theo Gia-cốp thì đông hơn rất nhiều. Song, ông sợ rằng cả nhà mình có thể bị xóa sổ. Vì vậy, để xoa dịu lòng anh trai mình, ông phái một đoàn dài mang quà biếu đi trước dâng cho Ê-sau. Ông thậm chí đã gửi gia đình mình đi trước, vào tận tâm bão.

Sau đó, Gia-cốp thấy mình đơn độc ở phía xa bên kia con rạch. Ông sợ rằng quà biếu của mình không đủ. Rồi Chúa đến với ông—lần này với tư cách là một tay đô vật. Cả đêm, Gia-cốp cùng với “một người” (hay thiên sứ đại diện cho Đức Chúa Trời — xem Ô-sê 12:3b-5a) đã vật lộn và người này cố gắng vật ngã người kia. Cho đến lúc rạng đông, lúc này Gia-cốp đã bị thương, nhưng vẫn không chịu để cho đối thủ của mình đi cho đến khi nào người đó chịu ban phước cho mình. Hãy hình dung sự ngạc nhiên của Gia-cốp khi nhận ra phước lành này đến từ chính Đức Chúa Trời!

Đôi khi chúng ta thấy mình đang ở trong một nơi kinh hoàng. Nhưng Chúa ở cùng chúng ta. Và điều đó có thể dẫn chúng ta đến chỗ vật lộn với Chúa và tìm thấy một phước lành.

Cầu nguyện

Lạy Chúa, khi con cảm thấy lạnh gáy vì sợ hãi, xin cho con xem đó là một cú huých để tìm kiếm phước lành của Ngài. Xin giúp con đến gần Ngài hơn, ngay cả khi điều đó có nghĩa là phải vật lộn với Ngài. Trong danh Chúa Giê-xu Christ, Amen.

Dịch: NTKA

Nguồn: Today’s Devotion

Bài vở cộng tác hoặc góp ý xin gửi về tintuc@hoithanh.com