Tình Riêng
Thứ năm, 25 Tháng 2 2010 11:27
Truyện ngắn tham gia cuộc thi Truyện Ngắn Cơ Đốc Của HoiThanh.Com
HoiThanh.Com - Nhìn theo dáng nhỏ gầy xiêu vẹo của em khuất dần ở cuối con hẻm nhỏ, ánh đèn vàng hiu hắt chiếu tranh tối tranh sáng trên mặt đường lổ chổ nước đọng sau cơn mưa, tôi quay xe về bổng thấy môi mình chợt ướt. Từ lúc ấy tôi hiểu rằng mình đã bước vào một bước ngoặc mới …
Tiếng còi tàu xé toang màn sương sớm, con tàu xình xịch lăn bánh ra khỏi sân ga, tôi rướn người ra cửa sổ nhìn xuống. Những ánh mắt đỏ hoe nhìn theo, những đôi tay vẫy chào, những lời dặn dò với theo, níu kéo… rồi chìm khuất ở đàng sau. Từng con phố quen đi qua, từng dòng đời xuôi ngược, tất cả cứ đi qua, đi qua ngoài khung cửa sổ nhanh dần khi con tàu ra khỏi thành phố tiến dần về ngoại ô. Tôi bỏ lại đàng sau những chuỗi ngày êm đẹp để tiến dần ra phía Bắc, phía đầu đất nước để bắt đầu những ngày rao giảng Tin Lành cho miền Bắc, cho những con người tôi chưa từng biết mặt. Lòng thật bình yên mà sao buồn thế! Lời hát nào thật lâu bỗng trở lại trong tôi. Kéo cao cổ áo và đóng cửa sổ để ngăn những luồng gió phần phật thổi vào, tôi lấy ra cuốn nhật ký. Từng trang giấy như những hình ảnh biết nói hiện ra trước mắt tôi …
Giáng Sinh yên lặng như bữa tiệc tối của gia đình dù được tổ chức khá chu đáo tại Hội Thánh. Đêm về bên anh chậm rãi dọc con phố, áo lụa vàng của tôi bỗng lạc lõng đến tội nghiệp vì lúc bấy giờ ít có người mặc áo dài ra phố ngoại trừ các cô gái “văn công” (nghệ sĩ sân khấu) . Chúng tôi đi bên nhau yên lặng, chỉ có tiếng gõ buồn của nhịp chân vang lên đều đặn trên lề đường, vừa đi, vừa lắng nghe nhau dù không ai nói với nhau điều gì cả. Tôi đã từng đi với anh như thế mỗi khi anh về thành phố ghé thăm tôi, rồi cũng một đêm mùa đông dưới gốc cây lan hoàng hậu màu tím nhạt, anh nhìn thẳng vào mắt tôi hỏi nhỏ:
- Em có yêu anh không?
Tôi yên lặng để trái tim mình lên tiếng, biết nói thế nào cho anh hiểu về tình yêu tôi dành cho anh và biết nói thế nào cho anh hiểu vì anh không cùng niềm tin giống như tôi. Đến khi anh hỏi câu ấy lần thứ ba tôi mới nhìn anh :
- Anh có thể đến Hội Thánh vào đêm truyền giảng được không?
- Anh sẽ đến!
Lòng tôi rộn lên nỗi vui mừng và thấy dường như khoảng cách giữa tôi và anh rút ngắn lại.
Đêm truyền giảng, anh đã đến ngồi nghe trọn vẹn sứ điệp rồi ra về. Tôi nhận mỗi tuần một lá thư và tình yêu cứ lớn dần lên qua những lá thư đó …

Đó là một quyết định...

Nhưng rồi em xuất hiện, tật nguyền run rẩy dưới cơn mưa trong con hẻm nhỏ của khu cư xá Lữ Gia. Em nhìn tôi bằng đôi mắt nài xin, tay trĩu nặng những xâu bánh ít. Em mời tôi mua bánh bằng những âm thanh không rõ chữ, cả thân hình em run lên trong từng câu nói một cách thật khó khăn. Tôi kéo em vào dưới hiên phố và mua bánh giúp em, em vui cười tặng thêm cho tôi một cái.
Chúng tôi quen nhau từ đó, cứ mỗi buỗi chiều đi bán bánh về, em đều ghé qua chỗ làm của tôi nài tôi mua những chiếc bánh chưa bán hết. Hôm nào bán đắt, em hớn hở vui cười ghé qua khoe với tôi và lôi dưới đáy giỏ lên chiếc bánh em để dành tặng tôi chứ không bán. Tôi nói về Chúa cho em nghe và chúng tôi thường gặp nhau ở nhà thờ mỗi tuần. Những buổi cầu nguyện, em quyến luyến tôi như một người chị và tâm sự cùng tôi mọi chuyện vui buồn.
Sinh ra trong một gia đình mà bố mẹ không sống chung với nhau, cơn bệnh Parkinson đã cướp đi của em những tháng ngày vui của tuổi thơ, cọng với cuộc sống chật vật, em bị ném vào cuộc mưu sinh trong hình hài không trọn vẹn. Mọi người nhìn em như một kẻ tật nguyền, vì vậy em nắm lấy tôi như một chổ dựa tinh thần duy nhất. Đêm từng đêm, nhìn em khập khểnh đi về trong con hẻm nhỏ tôi xót xa thương em, thương trái tim nhỏ bé không chút tật nguyền khi em khó khăn diễn đạt cho tôi rằng em đang yêu thầm một thanh niên trong Hội thánh.
Tôi bắt đầu cầu nguyện xin Chúa chữa lành bệnh cho em để ngày nào đó em có thể trở lại bình thường như bao cô gái khác. Tôi lên chương trình cầu nguyện cho em, nghe những người đi trước chia sẻ về sự đầu phục, đọc Kinh Thánh và thấy sự đầu phục của Chúa Jesus trên thập giá. “Ngài đã tự bỏ mình đi, tự hạ mình xuống, vâng phục cho đến chết, thậm chí chết trên cây thập tự…” ( Phi Líp 2:6-8). Tôi bỏ hết mọi thói quen mơ mộng cũ, bỏ những chiếc kẹp xinh xắn, bỏ những đôi guốc cao, bỏ những thú tiêu khiển trước đây của mình, bỏ những lọ nước hoa, thỏi son, bỏ hết những thói quen thời con gái để chỉ chuyên tâm cầu nguyện cho em với một ước mong mãnh liệt là em sẽ được chữa lành.
Một tín đồ cho tôi mượn cuốn sách nhỏ tựa đề “Người Cầu Thay ”. Đọc xong tôi hốt hoảng! Trong sách kể câu chuyện về một người cầu thay cho một phụ nữ mắc bệnh lao, cuối cùng người phụ nữ ấy được chữa lành, nhưng người cầu thay lại mang chứng bệnh lao cho đến chết! Nếu em được chữa lành, thì tôi sẽ phải thay em gánh lấy cơn bệnh này sao? Trằn trọc nhiều đêm với suy nghĩ này, tôi lo sợ, nghĩ đến gương mặt bị biến dạng méo xệnh về một phía của mình, và mỗi lần cất tiếng nói thì cả thân thể giựt lên run rẩy. Tôi nghĩ đến anh, đến tình yêu mà anh dành cho tôi …tôi bật khóc, nhưng lời cầu nguyện cho em vẫn dâng lên mỗi ngày.
Cho đến một hôm, trong giờ cầu nguyẹn tôi thầm hỏi: Sao lâu quá em chưa được lành, có điều nào sai trật trong lời cầu nguyện của tôi? Có điều nào chưa đầu phục đủ? Tôi lục lọi tâm trí mình, tôi đã bỏ đi nhiều điều trước đây mình ôm ấp, nắm giữ như kỷ niệm, như báu vật trong tâm tưởng nhưng cuối cùng nó không mang lại sự sống trong tâm linh. Bỏ hết, bỏ hết rồi ... nhưng bỗng nhiên tôi lặng đi gần như sững sờ khi tâm linh bỗng lên tiếng: Còn một điều mình chưa dâng trọn! Đó chính là tình yêu của anh và tôi.
Trái tim như thắt lại trước ý nghĩ đó, tôi bàng hoàng: có lẽ nào? Chẳng lẽ tôi phải từ bỏ luôn cả mối tình mà tôi trân quí bao lâu nay trong việc cầu thay này sao? Người tôi yêu, anh ấy có thể nói chuyện với người ăn mày cho đến tổng thống, người hiểu tôi, yêu tôi bằng cả tấm lòng trân trọng, tôi với anh sinh ra để gặp nhau, yêu nhau, không gì có thể ngăn cách chúng tôi được. Em là ai mà xen vào cuộc đời tôi như vậy? Tôi có nợ nần gì em đâu? Tại sao tôi phải hy sinh cho em nhiều như thế? Tôi không cầu nguyện cho em nữa!
Và cũng từ đó tôi không nhận được sự trả lời nào từ nơi Chúa, những giờ cầu nguyện của tôi giống như người cầm điện thoại nói một mình rồi gác máy, đầu giây bên kia hầu như không có người nghe. Nỗi khốn khổ xâm chiếm tâm hồn tôi. Tơi khốn khổ: Chúa ơi đừng bỏ con, đừng rời xa con.
Chiều thứ năm, vừa dắt xe vào nhà thờ tôi nghe em gọi bằng những âm thanh đứt quãng quen thuộc, khập khiểng chạy tới, em ôm chầm lấy tôi ghì chặt tôi trong đôi tay ngoặc ngoẹo. Tôi gỡ tay em ra gượng cười và vội vã bước vào trong. Kiếm một hàng ghế khuất tôi gục đầu vào đôi tay yên lặng nghe một nỗi khốn khổ xâm chiếm tâm hồn.
Có tiếng nói vang lên từ hàng ghế bên dưới: “Cô ấy rất yêu thương Hạnh, cô ấy đang kiêng ăn cầu nguyện cho Hạnh được chữa lành, cô ấy hy sinh cho Hạnh nhiều lắm, nhìn xem hôm nay cô thật gầy và hốc hác ”. Họ đang nói về tôi, tôi muốn chạy đi nhanh ra khỏi chỗ này, tôi muốn hét to lên bảo họ thôi đi, tôi muốn trốn em, không muốn nhìn thấy em nữa, cô gái tật nguyền kia sao có thể cướp đi tình yêu chân chính của tôi, tôi đã từ bỏ quá nhiều điều chỉ còn lại duy nhất một mối tình, thế mà em, mà mọi người, mà Chúa cũng muốn tước đoạt đi sao?
Buổi nhóm cầu nguyện chiều nay thật đông người, tiếng hát cất lên như dao cứa vào lòng tôi, bài hát mà tôi thích nhất: Yêu ta chăng, ngươi yêu ta chăng hỡi môn đồ của ta… Dù đường đi bao chông gai, thì lòng con vẫn không phai, hẳng chi dời lòng con yêu Ngài, hiến dâng cả cuộc đời con cho Ngài, hHiến dâng cả cuộc đời con cho Ngài”. Hai chữ hiến dâng đã bao lần tôi thốt lên trong lời hứa nguyện kể từ khi Chúa chữa lành bệnh lao phổi cho tôi, kể từ khi Chúa chữa trong tôi lòng thù hận những người đã cướp đi quãng đời êm đẹp của tôi kể từ khi tôi dâng cuộc đời mình cho Chúa.
Tôi cúi xuống, một hình ảnh đã thật xa bỗng hiện về trong ký ức, tôi nằm trên giường bệnh viện trong một lần đi hiến máu cứu một người bạn có nhóm máu giống tôi, nhìn giòng máu đỏ thắm chảy từ thân thể mình ra đi tự dưng tôi xót thương giòng máu đó, nó là của tôi, nó được cha mẹ sinh ra và dưỡng nuôi bao năm dài bây giờ chảy đi và không bao giờ trở lại, tôi đang hiến nó, hiến có nghĩa là như thế. Nước mắt tôi trào ra, tôi đã bao lần hiến dâng rồi bây giờ tôi lấy lại, tôi muốn đòi lại cuộc đời mình để tự do yêu anh.
Ngay giờ này tôi vẫn có quyền chọn lựa, hoặc đời sống hiến dâng hoặc mối tình mà tôi ôm ấp có ai bắt ép tôi đâu mà than khóc mà trốn chạy? Ngay lúc này, tôi hiểu rằng mối tình ấy Chúa không dành cho tôi. Anh, cây cổ thụ của linh hồn tôi đổ xuống. Cho dù tôi tha thiết muốn có anh trong cuộc đời nhưng nếu mối tương giao của tôi với Ngài như một kẻ độc thoại suốt hành trình thì mọi trăn trở để tìm ơn cứu rỗi của tôi hóa ra vô nghĩa. Tôi đã từng nhận người yêu là Thựơng Đế, đã từng khao khát một đời sống tận hiến cho Ngài một cách mãnh liệt. Vậy mà sao giờ đây tôi dành giựt lại điều mình đã dâng, đã hiến để chỉ được yêu anh, người tình trở về từ ngục tối. Rồi ai sẽ đỡ nâng anh trong những cơn đau? Nỗi nhục nhằn mà anh phải chịu? Trong nỗi tuyệt vọng cùng cực anh có tôi để vươn lên, để tha thứ, để xóa hận thù, để rửa tay bình yên với ngày mới, làm sao tôi có thể lìa bỏ anh…!!
Tiếng nguyện cầu dâng cao, nhiều tiếng nấc nghẹn đâu đó chung quanh tôi, hình như có cả lời cầu nguyên cho tôi và từ sâu thẳm tận đáy lòng, tiếng tôi vang lên rõ hơn bao giờ hết: Vâng, thưa Chúa, con bằng lòng!
Buổi nhóm cầu nguyện chiều hôm ấy tràn đầy nước mắt khi em đứng lên làm chứng rằng kể từ chiều nay em không còn phải đi bán bánh nữa, ba em từ nước ngoài gửi tiền về bảo bọc cho em và điều làm bao người sửng sốt là giọng nói em tuy còn ngọng nghịu nhưng tất cả đều nghe rất rõ so với trước kia. Tôi cúi gập xuống khóc tức tưởi, mọi người tưởng tôi khóc vì mừng cho em chứ không ai biết rằng tôi đang khóc cho chính tôi. Ngay lúc ấy một thanh niên đến dúi vào tay tôi lá thư, liếc vội nét chũ tôi thảng thốt, thư của anh. Anh đã đến. Tôi chạy như bay từ lầu ba xuống hỏi bạn thanh niên: Người đưa thư đâu rồi?
- Anh ấy vừa mới đi .
“… Anh có việc rất gấp ... Anh sẽ đưa mẹ lên gặp gia đình em xin làm đám hỏi …” Mắt tôi nhòa đi trên trang thư.
***
Từ cao nguyên đến đồng bằng, tôi đi mãi như một cuộc trốn chạy dù không ai đuổi bắt.
Chỉ có những lá thư đi theo …
“ ….Khi anh đến Vũng Tàu người ta nói em vừa đi Trảng Bom, anh ngồi bên ghềnh đá dưới Dinh Ông Thượng hàng giờ để nghĩ đến em, em đang ở đâu. … Khi anh đến Trảng Bom người ta nói em đi Long khánh... Tại sao vậy? nói cho anh biết …”
Nước mắt trải dài trên đường đi và những đêm khuya vắng, tôi ôm đàn hát Thánh ca cho lòng yên tĩnh lại. Tôi biết rằng anh không phải người Chúa chọn cho tôi, dẫu yêu thương đến đâu thì tôi cũng sẽ không đạt được ước nguyện hầu việc Chúa của mình bên anh, tôi biết thế.
Ba tháng sau, chúng tôi ngồi lặng im trong quán cà phê nhỏ bên đường, nhìn thật lâu vào mắt tôi anh hỏi :
- Em yêu người khác phải không ?
Lòng muốn hét lên rằng em chỉ yêu chỉ một mình anh, nhưng tôi lại im lặng gật đầu. Anh cúi xuống, điếu thuốc trên môi cháy đỏ liên hồi. Anh mồi hết điếu này đến điếu kia đến nỗi tôi cảm thấy sợ, cuối cùng anh ngẩng lên :
- Người đó là ai ?
- Anh không cần biết làm gì?
- Em yên tâm, sẽ không có chuyên gì xảy ra đâu. Hãy cho anh biết tên người ấy.
- Để làm gì anh?
- Nếu anh ta bằng anh hoặc hơn anh, anh sẽ gửi gắm em cho anh ta, và bắt anh ta hứa không được làm em đau khổ, nếu anh ta thua anh, anh sẽ dành em lại. Người đó tên gì? Em phải nói .
- Người ấy tên là Jesus .
Anh nhìn tôi , ánh mắt có gì rạn vỡ:
- Tại sao vậy? Em suy nghĩ kỹ chưa? có ai gây áp lực em không?
Tôi cố ngăn để nước mắt đừng dâng lúc này, nhìn mái đầu cúi xuống của anh, đôi mắt đầy tâm huyết ấy giờ đây không còn là của tôi nữa. Chúng tôi cùng im lặng, tôi biết sau phút này tôi sẽ không gặp anh nữa.
- Cám ơn anh về tình yêu mà anh đã dành cho em. Em sẽ không bao giờ quên. Anh nhìn tôi buồn vời vợi:
- Anh làm sao có thể dành giựt với Thượng Đế? Anh chỉ ngạc nhiên là tại sao Ngài đưa em đến với anh rồi Ngài lại giựt em ra khỏi tay anh.
Chúng tôi chia tay trong buỗi chiều nhạt nắng, tần ngần mãi giữa ngã ba đường không ai muốn quay đi trước. Lá me bay phủ kín hè chiều, tôi bước đi nghe nỗi buồn dâng lên đầy mãi, xen lẫn trong nỗi buồn là niềm khao khát hiến dâng .

Tiếng còi tàu vang lên xé toang màn đêm, tàu đang chuẩn bị vào ga Quảng Trị, tôi khoác thêm áo trong cái rét đầu đông và lật qua một trang khác của cuốn sổ nhỏ.
Trong tiếng gió rít và tiếng xình xịch của con tàu băng qua màn đêm, tôi đặt bút xuống: Trong dâng hiến, tình riêng thành của lễ.
Võ Xuân Loan
-
|2010-07-24 17:54:29 tiendatcam on chi vi da viet mot cau chuyen ma khi doc xong toi cam thay nhu co nguoi cung da tung dau noi dau cua minh tham chi con hon nua. Da bao lan toi da tung khoc tham cho moi tinh cua minh khi biet dieu do khong phai la dieu dep long Chua va toi da quyet dinh phai cham dut. Phai nhieu lan toi cung da tung het len voi Chua nhu co gai trong cau chuyen " Con chi co mot moi tinh mong doi tu khi con biet yeu va cho den cuoi doi sao Chua lai no lay di cua con!". Nhung co gai trong cau chuyen hanh phuc hon toi vi da dang moi tinh rieng ay len cho Chua con toi thi cu giu lai trong tim de cu den khi dem ve lai khoc len trong dau don, xin Chua giup con cung biet dang hien tinh rieng lam cua le dep long Ngai
-
|2010-03-30 09:03:01 sharon huongTruyen ngan mang den cho nguoi doc nhieu xuc cam khac nhau.Chac chan mot dieu la moi nguoi se tu kinh nghiem su tin kinh CHUA cho rieng minh.That tuyet!khi nguoi doc duoc cung trai nghiem cau chuyen tinh voi tac gia...Lua chon phan tot nhat,lua chon gia tri vinh cuu noi Chua Cuu The la dieu Ngai muon noi chung ta!xin Chua cang day on tren tac gia!amen
-
|2010-03-29 18:39:05 Pham ThuMột truyện ngắn đặc sắc. Thủ pháp cao, có nội lực.Có thể gọi là nhà văn Cơ Đốc.
-
|2010-03-30 09:02:07 Con gái! - Cảm ơn má!Cảm ơn má vì đức tin trọn vẹn, để con được sinh ra trong một gia đình phước hạnh. Cảm ơn má vì sự hy sinh, cho con những ngày ấu thơ hạnh phúc. Cảm ơn má vì sự dạy dỗ, cho con nên người từng ngày. Cảm ơn má vì sự bảo bọc, che chở cho con suốt một đời. Cảm ơn má vì sự nghiêm khắc, những lời răn dạy uốn nắn con. Cảm ơn má vì tình yêu vô bờ mà đôi lúc vô tình con không nhận ra. Cảm ơn má vì "Tình riêng", câu chuyện tình đầy ý nghĩa. Để ngày hôm nay bước vào đời, con học biết được cách yêu.
Tường vi
-
|2010-03-30 09:02:19 John_VNTôi bấy lâu nay cứ buồn mãi vì không thấy ai yêu mình, quanh năm chỉ một mình cô đơn. nhưng đọc xong tác phẩm thấy chỉ muốn yêu Chúa thôi. Rồi Ngài cũng sẽ đem đến người yêu trong ý Ngài. Chắc chắn lúc đó ý tôi sẽ hanh phúc hơn là cứ loay hoay tìm kiếm người yêu trong riêng.
-
|2010-03-30 09:02:36 Billy PhanSo great! toi khong hieu het cau nhung van co gang doc. Tinh yeu Chua that vi dai. Mot cau chuyen tuyet voi. Doc xong thay yeu Chua hon. Halelujah!
-
|2010-03-30 09:02:42 lovely angelThật không ngờ có những người từng yêu nhau như vậy. Tình yêu đó bây giờ chắc không còn thấy nữa. Tôi vẫn mong một ngày sẽ tìm được một tình yêu vẹn toàn viên mãn trong Chúa. Chúc những ai đang yêu thật hạnh phúc.
-
|2010-03-30 09:02:50 Kim ĐanKhông hiểu sao tôi đã khóc rất nhiều dù đó không phải là mối tình của mình. Thật nghịch lý phải không? Nhưng quả thật từng lời văn đã lôi tôi vào thế giới của đôi tình nhân đó để cùng vui, buồn, đau khổ, và cùng nhận ra tình yêu của Chúa. Một đoạn kết thật ngọt ngào, ý vị.
-
|2010-03-24 04:16:50 Dong van NguyenCau chuyen that la buon nhung trong noi buon do hinh nhu tac gia keo nguoi doc len cao voi Thuong De lam moi nguoi khong the buon lau hon vi mot ly tuong. Mot ly tuong doi doi.That kho de ly giai su hien dang nay ! Mong duoc gap tac gia.
-
|2010-03-22 17:34:32 tac giaCâu hỏi của Van Le,
Bạn thân mến, trong tác phẩm Cuốn theo chiều gió của Magaret Mitchel, kết cuộc 2 nhân vật chính là Rett và Scarlet chia tay, độc giả luôn muốn biết sau này họ sẽ ra sao. Sau khi tác giả qua đời, một người cháu của tác giả đã vì sự trông đợi của đọc giả khắp năm châu đã viết tiếp phần 2,cho 2 người gặp lại, được quay thành phim. Sau đó , dường như tất cả đều thất vọng !
Nhưng với câu hỏi của bạn, tôi có thể thưa rằng : Theo tôi được biết, nhân vật chính trong truyện trở thành một người hầu việc Chúa trung tín cho đến hôm nay. Cám ơn bạn đã quan tâm.
Tác giả Tình riêng.
-
|2010-03-22 17:35:08 Hotgirl hanoi
Tui cung muon co chuyen tinh lang man giong dzay! Vi no hay wa diiii! Ai cấm tuổi teen ui như dzay ? Ngươi truoc yeu nhu phim . hay wa diiii!
-
|2010-03-20 06:50:28 ChocolateBiet duoc y muon Chua doi luc cung kho qua. Toi nghi minh se yeu nguoi Tin Lanh cho chac, sau nay khoi dau kho vi phai chia tay. Con lo yeu nguoi ngoai phai lam chung cho ho co duc tin thuc su, neu chi tin Chua de yeu minh thi cung khong co hanh phuc dai lau.
-
|2010-03-20 06:50:35 Long HoangCo nhung cuoc chia tay moi biet hanh phuc hien tai la quy bau biet duong nao. Nen biet tran trong nhung gi Chua ban cho. Neu kinh so Chua thi Ngai se ban cho mot tinh yeu thanh khiet trong y Chua. Cau chuyen la mot bai hoc quy bau cho nhung ai dang yeu.
-
|2010-03-20 06:50:41 hotboy proCau chuyen nay jong nhu chuyen tinh co dien, lang man ghe. tuoi teen bay jo chac ko iu nhu vay, nen mun tim moi tinh nhu zay cung kho. nhung ma toi mun sau nay minh cung co mot moi tinh lang man trong y Chua, du la tinh iu hien dai.
-
|2010-03-20 06:50:47 Mai Phuoc ThienĐọc câu chuyện mà nước mắt tôi cứ rơi. Trước mắt như hiện ra một bức tranh chiều hè vói thật nhiều lá bay, người con trai quay đi, bỏ lại sau lưng một mối tình. Điếu gí đã níu giữ cô gái lại để không chạy theo anh? Tôi loay hoayy mãi với những dòng văn và nhận ra một điều quen thuộc nhưng vô cùng nhiệm màu: Tình yêu Chúa quá lớn, Đủ để khỏa lấp mọi nỗi đau. Nỗi đau của mối tình riêng này, Chúa đã gánh. Cảm ơn tác giả đã việt một chuyện tình thật cảm động.
-
|2010-03-20 06:50:53 Lan LeCó lẽ cô gái ấy đã rất đau khổ và day dứt khi chia tay mối tình đó. Và cũng thật hạnh phúc khi cô đã tìm được một tình yêu lớn hơn: Tinh yêu trong Jesus. Thật cảm dộng khi dọc truyện ngắn này. Cầu xin Chúa ban phước thật nhiều trên tác giả.
-
|2010-03-20 06:51:54 k'chon - bai viet rat mang tinh giao duc co docban oi. toi rat tam dac ve chien tranh noi tam da dien ra trong doi song ban. toi biet moi chung ta ai cung co chien tranh trong thuoc linh khong it thi nhieu. nhung ban da trai nghiem mot cuoc noi tam thuoc linh day thu vi va toi nghi day la cau chuyen se lam cho ban co duc tin hon, se tin cay vao Chua nhieu hon.
toi mong rang bai nay se duoc cac thanh nien ban tre doc va tu suy gam. vi khong it thanh nien co doc roi vao tinh the nhu vay. toi mong truyen tay cau chuyen nay cho tat ca cac thanh nien hoi thanh cung hoc tap.
bye Chua chuc phuoc cho ban.
-
|2010-03-19 03:33:45 Van LeYeu và trải nghiệm tình yêu như tác giả thật là quí và hiếm hoi. Muốn hỏi tác giả một câu: Cô gái ấy bây giờ ra sao? ( Nếu là câu chuyện thật)
-
|2010-03-19 03:34:01 t. uyendoan cuoi cau chuyen that bun .the nhung voi 1 co gai thi qua that la vi dai cung voi tinh yeu chua lon lao thay.cam on tac gia da viet 1 cau chuyen lang mang nhung mang day triet ly .mong chua luon o cung voi tac gia
-
|2010-03-14 07:02:02 Dinh HungTieu thuyet hay la chuyen that ? Cho du the nao thi cau chuyen cung kha hay. Toi thich truyen ngan nay.nen nhan rong de van chuong co doc duoc phong phu hon.
-
|2010-03-12 17:30:44 Nguyen Van Nguyen - Tinh RiengCai hay cua Tinh rieng là đã đưa người đọc đến cái chung. Ở đó Thượng Đế là điểm nhấn của tác giả. Phải là người thật sự đầu phục và yêu Chúa lắm.
-
|2010-03-08 23:01:13 Phaolo2 - đồng cảnhBài viết này là tâm sự thật của chị phải không? Điều đó xảy ra với chị lâu chưa ? Hiện giờ em cũng đang gặp hoàn cảnh tựa như chị, nhưng em ko phải cưu mang cho ai . Khi em yêu một người nam ngoại đạo , em đã hy vọng rằng em có thể đưa anh ấy đến với Chúa , nhưng đó chỉ là ý riêng của em mà ko phải ý Chúa . Em đã thất bại chị ạ . Trong thời gian em yêu anh ấy , gần như em đã bỏ Chúa . Lòng em ko vô tín với Chúa nhưng đời sống em đã ko còn Chúa nữa . Cảm ơn CHúa vì Ngài vẫn yêu em và kéo em về với Ngài , được hầu việc Ngài . Em đã bỏ anh ấy rồi , nhưng nhiều khi quá khứ cứ khiến em nhớ lại anh ấy , có lúc em lại muốn đến gần anh ấy . Trong em là cả sự tranh chiến , những lúc ấy em chỉ muốn gào khóc với Chúa .
-
|2010-03-08 04:56:09 Pham HungCau chuyen lam nguoi doc phai dung lai tren hanh trinh cuoc doi va suy nghi...
Loi van menh mang mot noi buon lon va mot tinh yeu lon. Nhung cuoi cung, co mot dieu that su lon hon ! hay lam.
-
|2010-03-03 07:52:01 belongtoJesus - Gọi tên 3 người !Nơi phương trời xa thăm thẳm, ai là "tôi" ai là "em" và ai là "anh" trong tác phẩm ?
Nhân vật "anh" sau này có còn gặp lại "tôi" lần nào nữa? Hay như chuyện về Ysac, Chúa đã cho "tôi" và "anh" vẹn toàn trong mái ấm khi đức tin được thể hiện ra thành hành động ? Hay là "anh" đã thân hồn tan nát vì đau đớn chia ly?
"Em", "em" có hiểu được phép lạ chữa lành đến trên cuộc đời mình không đơn giản chỉ là lời cầu nguyện...?
Còn "tôi"... mang vết thương lòng, mang dĩ vãng thương đau làm hành trang hầu việc Chúa đến bao lâu?
Cuộc đời của họ vo tròn lại trong tay Chúa, ném vào nhau sao bi thương quá? Nhưng chúng ta có thể phỏng đoán rằng sau cùng tất cả họ đều tìm được hạnh phúc thì câu chuyện này mới được đem ra cho chúng ta làm bài học !
Nhưng tất cả cũng chỉ là phỏng đoán, thôi thì chỉ còn một cách đó là bình chọn cho tác phẩm được ở vị trí cao, khi ấy chính tác giả sẽ cho chúng ta câu trả lời !
-
|2010-03-03 07:51:52 matichtrenbandohỏi thật,nếu là bạn bạn có làm như cô gái trong truyện ko?và có bao nhiêu người thật sự làm như vậy?
-
|2010-03-03 07:51:34 Joshua-Cường - Chúa Giê-su là người yêu tuyệt vời nhấtCảm ơn tác giả đã kể câu chuyện này để khích lệ các bạn trẻ Cơ-đốc - đặt Chúa là trên hết, dâng lên cho Chúa tuổi xuân phục vụ Ngài, sống theo Lời Chúa - không lập gia đình với người không cùng niềm tin, vì nếu theo tình riêng thì sẽ khó có được hạnh phúc thật sự.
Câu chuyện rất cảm động, rất khó để chia tay với người yêu - dù đó là chuyện tình ngoài ý Chúa, nếu người ấy không kinh nghiệm được tình yêu vô điều kiện của Chúa Cứu Thế Giê-su. Nếu chúng ta tin cậy vâng lời Chúa thì Ngài sẽ an ủi, khích lệ và ban phước cho cuộc đời và hôn nhân của mỗi chúng ta.
Xin Chúa dùng câu chuyện này để giúp đỡ các bạn thanh niên trong Hội thánh tìm kiếm tình yêu trong Chúa và chắc chắn sẽ có được niềm hạnh phúc tuyệt vời trong Chúa yêu thương.
Joshua-Cường
-
|2010-03-03 07:51:28 Thanhlai - Tinh RiengMot cau truyen voi noi dung chinh la bay to T/Y cua minh voi DCT va su hy sinh cua minh cho cong viec nha Chua. Ban oi Chua da hy sinh cho ban het roi , neu chi vi su cau thay cua ban cho nhung nguoi ma ban dem long cuu mang ma phai tu bo T/Y ( Nguoi ban trai cua ban dau co loi gi va cung la mot nguoi tin Chua ) cua minh toi nghi la khong dung. Tai sao ban khong cau nguyen xin Chua ban cho ban 1 gia dinh hanh phuc ma Van cau thay duoc van hau viec Chua duoc. Amen !
-
|2010-03-03 07:51:07 Yen DuongLau roi toi moi duoc doc mot cau chuyen co doc hay nhu vay boi mot tac gia Viet Nam. Toi mong rang se co nhieu nguoi Viet viet truyen de van hoc co doc Viet ngay cang phong phu hon.
-
|2010-03-02 21:35:49 Khoa Duy - Đằng sau của lễ ?Tôi ngạc nhiên khi không một ai đặt ra câu hỏi : "nhân vật nữ chính sẽ ra sao sau khi chia tay người yêu-cây đại thụ của linh hồn cô ấy? "
Câu chuyện không đơn giản chỉ là Chúa chữa lành em bé bị bệnh như một món quà cho của lễ tình riêng. Đổi một nửa của mình để chữa lành một ai đó, còn lại mảnh hồn tan nát của mình sẽ ra sao? Hãy thực tế, hãy đồng cảm hơn cho nhân vật nữ chính. Hãy đặt mình vào trong vị trí nhân vật khi cảm thụ một tác phẩm, một lời chứng. Bạn có thể đổi đứa con trai, hay vợ-chồng của bạn để chữa lành bệnh cho tôi không thưa bạn?
Bạn cảm động, mãn nguyện, hài lòng,...tôi thiết nghĩ bạn chắc hẳn phải rất cao thượng !
Ngòi bút tác giả không xoáy vào nỗi đau, không đi sâu vào nội tâm ? Có thể tác giả không đủ can đảm để vạch ra vết thương cho chúng ta thưởng ngoạn, cũng có thể tác giả viết ra không dành cho những người hời hợt,...
Tinh tế một chút sẽ nhận ra những ngày kỷ niệm với người xưa được tác giả viết ra thật đến vô cùng, lời anh nói, bước anh đi, không gian ấy, hạt mưa, tà áo,... Vậy ra là tác giả cũng đau đến vô cùng bởi lẽ những vết thương lòng chỉ liền da khi người ta không còn gì để nhớ.
Vác thập tự bước theo khải tượng nghĩa là tranh chiến nội tâm giằng xé đến vô bờ, đến mê man trong nước mắt. Đầu phục, chết bản ngã, dâng điều quý nhất lên cho Chúa! Than ôi, con trẻ tưởng chừng như quá sức. Chỉ nhìn thấy tương lai khi nhắm mắt nguyện cầu, còn đâu nữa gia đình, bè bạn, tình nhân... Sau cùng tác giả đã dâng điều quý như sanh mạng của mình, đó là tình yêu.
Một bài học đầu phục, dâng của lễ hy sinh đến như vậy thì thử hỏi người của Đức Chúa Trời (là tác giả) hiện giờ được Chúa sử dụng đến đâu thưa các bạn ?
-
|2010-03-02 21:35:32 My Hoang SanCuoc doi hau viec Chua can su tu bo, dang hien rat lon, nay ca khi minh phai tu bo nguoi minh yeu thuong nhat. that cam dong khi doc cau chuyen nay.
-
|2010-03-02 21:35:19 Jane NguyenToi cung da tung yeu va chia tay voi mot nguoi khong tin Chua. Doc cau chuyen nay toi thay that giong voi nhung gi minh tung trai nghiem. nhung toi duoc khich le nhieu va cau chuyen da giup toi khong con day dut hay tiec nuoi vi da chia tay moi tinh do. Gui den tac gia loi cam on chan thanh.
-
|2010-03-02 06:27:34 An ThaiMột chút xót xa, tiếc nuối và rất nhiều bồi hồi xúc động khi đọc "Tình Riêng". Nhưng cuối câu chuyện tôi cảm thấy mãn nguyện vì Tình yêu Chúa dành cho người con gái đó thật lớn hơn nhiều so với những điều cô từ bỏ. Như chính nhân vật đã nói" trong dâng hiến tình riêng thành của lễ".
-
|2010-03-02 06:27:19 Mai Ha luong" Tình riêng " không giống như những câu chuyện cổ tích thường thấy, có kết thúc đẹp và lãng mạn. Nhưng sau những nỗi đau là phước hạnh. Chính điều này đã lam câ chuyện trở nên thật đặc biệt. Cảm ơn tác giả đã mang đến một câu chuyện đầy khích lệ. Mọi vinh hiên thuộc về Jesus
| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|
- 09/06/2010 10:35 - Chuyện Đọc Sách
- 20/05/2010 11:39 - Đường Duy Nhất
- 13/03/2010 02:27 - Ký Ức Cao Nguyên
- 10/03/2010 15:44 - Dạ Khúc
- 10/03/2010 14:57 - Một Lần Yêu...
- 12/02/2010 21:52 - Nơi Túi Áo Bên Trái
- 05/02/2010 15:30 - Tôi Muốn Tìm Hiểu Về Đạo Này
- 19/01/2010 09:20 - Nơi Mùa Xuân Không Đến
- 16/01/2010 09:02 - Thiên Đàng Trên Chiếc Xe Lăn
- 15/01/2010 02:27 - Đứa Bé Nhỏ









