Leaderboard Ad

Hãy Buông Bỏ Và Để Chúa Hành Động

0

Đừng nhớ lại sự đã qua, và chớ nghĩ đến sự đời trước. Này, Ta sắp làm một việc mới ! Việc này sẽ hiện ra ngay. Các ngươi há chẳng nhận biết, hiểu rõ và để ý đến nó sao ? Ấy là ta sẽ vạch một con đường trong đồng vắng, và khiến những sông chảy trong sa mạc. (Êsai 43:18-19)

Tôi đã phí phạm quá nhiều năm trong cuộc đời tôi để cảm thấy tội nghiệp cho chính mình. Tôi là một trong những trường hợp bị nghiện ngập đó. Phản ứng tự động của tôi đối với mọi sự thất vọng là tự thương hại mình. Satan sẽ ngay tức khắc làm đầy tâm trí tôi với những ý tưởng sai trật, và không biết làm sao để “suy nghĩ về những gì mình đang suy nghĩ” tôi chỉ cứ suy nghĩ với bất cứ điều gì rơi vào trong đầu tôi. Tôi càng suy nghĩ, tôi càng cảm thấy tự thương hại mình.

Tôi thường kể những câu chuyện về những năm đầu trong cuộc hôn nhân của chúng tôi. Mỗi chiều chủ nhật trong suốt mùa đá banh, Dave muốn xem các trận đấu trên truyền hình. Nếu không có mùa đá banh, thì cũng có “mùa banh” gì đó, và Dave vui thích mọi điều đó, còn tôi thì chẳng thích thú điều đó một chút nào. Ông ấy thích bất cứ điều gì liên quan một trái banh di động qua lại và có thể dễ dàng bị cuốn hút trong vài biến cố thể thao đến nỗi ông ấy cũng không còn biết tôi hiện hữu nữa.

Một lần kia tôi đã đứng ngay trước mặt ông ấy và nói rất rõ ràng “Dave, em chẳng thấy khuây khỏa chút nào, em cảm thấy như mình sắp chết”.

Không hề dời đôi mắt khỏi màn hình, ông ấy nói “Ừ hử, cũng tốt, cưng.”

Tôi đã để nhiều buổi chiều chủ nhật tức giận và tự thương hại mình. Tôi luôn luôn dọn dẹp nhà cửa khi tôi tức tối Dave. Bây giờ tôi biết rõ là lúc ấy tôi đã cố gắng làm cho ông bị mặc cảm phạm tội vì đã vui hưởng chính mình đang khi tôi cảm thấy quá khổ sở, tôi sẽ làm ầm ầm trong nhà suốt nhiều tiếng đồng hồ, đóng cửa, đóng các ngăn tủ rầm rầm, đi qua đi lại trong căn phòng nơi ông ấy đang ngồi, với máy hút bụi trong tay, phô bày ồn ào lên là tôi đang làm việc cực nhọc biết bao.

Dĩ nhiên, tôi đang cố gắng lôi kéo sự chú ý của ông ấy, nhưng ông ấy chẳng thèm để ý gì đến tôi. Và tôi thường bỏ cuộc, đi ra phía sau nhà, ngồi trên nền phòng tắm và khóc. Tôi càng khóc thì tôi càng thấy tự thương hại chính mình. Đức Chúa Trời đã cho tôi một sự mặc khải trong những năm về sau về lý do tại sao một phụ nữ thường đi vào phòng tắm để khóc. Ngài nói đó là vì có một tấm gương lớn trong đó, và sau khi cô ấy đã khóc một thời gian dài rồi, cô ta có thể đứng lên và nhìn thật lâu vào chính mình để xem thật tình mình trông tội nghiệp làm sao.

Trông tôi rất tệ hại đến nỗi nhiều lần sau khi tôi nhìn thấy diện mạo mình trong gương, tôi lại bắt đầu khóc trở lại nữa. Cuối cùng, tôi sẽ làm cuộc đi dạo đau khổ sau cùng của tôi qua phòng khách nơi Dave đang ngồi, tôi bước qua chầm chậm, dáng tội nghiệp hơn bao giờ hết. Thỉnh thoảng, đôi khi ông ấy nhìn lên lâu đủ để nhờ tôi đem cho ông một ly trà đá nếu tôi đang đi vào bếp.

Điều muốn nói ở đây là, những hành động đó không thành công ! Tôi đã làm chính mình phờ phạt trong những cảm xúc như vậy – thường kết cuộc là tôi cảm thấy muốn bịnh vì cớ tất cả những cảm xúc sai trật mà tôi đã trải qua suốt ngày.

Đức Chúa Trời sẽ không giải cứu bạn với chính tay bạn, nhưng bởi tay Ngài. Chỉ một mình Đức Chúa Trời có thể thay đổi con người ! Không có ai ngoại trừ Đấng Toàn Năng có thể làm cho Dave chán không còn muốn xem nhiều trận thể thao như ông ấy thường làm. Đang khi tôi tập tin cậy Chúa và không còn dầm mình trong sự tự thương hại khi tôi không có được theo ý mình muốn, thì Dave đã trở nên quân bình hơn trong việc xem các trận thể thao.

Ông ấy vẫn vui thích điều đó, và bây giờ nó thật sự không còn làm phiền lòng tôi nữa. Tôi chỉ xử dụng thời gian ấy để làm những gì mình vui thích. Nếu tôi có thật sự muốn hoặc cần làm một điều gì khác, tôi nhờ Dave một cách ngọt ngào (chứ không tức giận) và hầu hết mọi lúc ông ấy đều sẵn lòng gác qua những chương trình của mình để giúp tôi. Dù có những lúc và sẽ luôn có, tôi không nhận được theo ý mình. Thì ngay khi đó tôi cảm thấy những cảm xúc bắt đầu nổi lên, tôi cầu nguyện: “Chúa ơi, xin giúp con vượt qua bài thi này. Con không muốn đi lòng vòng quanh ngọn núi này thêm một lần nữa !”.

 

Theo Joyce Meyer 

Bài vở cộng tác và góp ý xin gởi về tintuc@hoithanh.com

Bình Luận:

About Author