Mẹ! Con Yêu Mẹ!

15

 

Nhớ những đêm, trăng non

Ga vắng đón mẹ , bà Mục sư lưng còm

Vội nhảy tàu với cà, dậu vài tơi

Chúa nhật ấy, mất hàng, nước mắt mẹ rơi

Chúng bắt Ba

Nay bắt luôn những túm Cà phê mẹ buôn chuyến

Còn trắng tay, quay lại với ruộng vườn

Sáng lam lủ gánh mì, hủ tiếu bưng cơm chợ

Chiều lội bộ gánh nước mong cà phê lớn

Rẫy người ta tưới máy, cây mơn mỡn

Cà phê mình: nước gánh chờ mưa giông

Cây không lớn nhưng đàn con thật lớn

Chuyện qua rồi, nghĩ lại ớn tận xương,

Những lúc ấy, muốn ôm mẹ trọn tình thương

Nhưng ngần ngại: Chuyện thường sao sến quá…

Thời gian trôi, Mẹ xa con vời vợi

Dẫu giữa đời có thua kém gì ai.

Vì  lo toan, con sẽ thất bại trước chông gai, bẫy đời cám dỗ,

Gối mẹ dầy, nước mắt mẹ vẫn đổ:

Để nguyện cầu Chúa có chổ trong lòng Con

Nay con lớn, có con là cháu Má

Đi đâu về mong nó gọi: Ba ơi

Con chợt nghĩ: sao khi xưa con không thế

Để Má mừng lúc mệt, nhìn đàn con

Xa rồi trăng non nay đã tròn

Con muốn nói những gì con chưa nói

Thét giữa trời: Con yêu mẹ. Mẹ ơi


Thạch Thảo Thời
Bài vở cộng tác và góp ý xin gởi về [email protected]
Bình Luận: