Leaderboard Ad

Ngày 9 – Lòng Nhất Tâm Ngạo Mạn

0
nhan-su-2Giê-rê-mi 43:1-13: Những kẻ nói rằng họ sẽ vâng lời vị tiên tri và làm theo mọi điều ông nói bây giờ hoàn toàn gạt bỏ mọi lời của ông và nhất tâm đi xuống Ai-cập. Đức Chúa Trời phán với họ Ngài sẽ trừng phạt Ai-cập và mọi thần của Ai-cập mà họ nương nhờ.

Ngày 9                        LÒNG NHẤT TÂM NGẠO MẠN

Giê-rê-mi 43:1-13

Giê-rê-mi Bị Cưỡng Bức Đi Xuống Ai-cập Với Đoàn Dân

1 Giê-rê-mi vừa công bố xong cho toàn dân mọi lời ấy, mọi lời của CHÚA, Đức Chúa Trời của chúng, truyền ông nói lại với chúng, 2 A-xa-ria, con Hô-sa-gia, và Giô-ha-nan, con Ca-rê-át, và hết thảy những người ngạo mạn liền nói: “Ông nói dối! Đức Chúa Trời của chúng tôi không có sai ông bảo chúng tôi: ‘Các ngươi đừng bao giờ xuống Ai-cập trú ngụ.’ 3 Chính Ba-rúc, con Nê-ri-gia, đã xúi ông chống lại chúng tôi, để nộp chúng tôi vào tay quân Ba-by-lôn: chúng sẽ giết chúng tôi, hoặc đầy chúng tôi qua Ba-by-lôn.” 4 Vậy Giô-ha-nan, con Ca-rê-át, và tất cả các sĩ quan chỉ huy, cùng toàn dân nhất quyết không vâng lời CHÚA dạy phải ở lại sinh sống trong xứ Giu-đa. 5 Giô-ha-nan, con Ca-rê-át, và tất cả các sĩ quan chỉ huy bắt tất cả những người còn lại trong xứ Giu-đa, gồm có những người tản lạc khắp mọi nước đã trở về sinh sống trong xứ Giu-đa, 6 và tất cả những người mà tướng Nê-bu-xa A-đan, chỉ huy trưởng quân sự, đặt dưới quyền cai trị của Ghê-đa-lia, con A-hi-cam, cháu Sa-phan, nào đàn ông, đàn bà, trẻ con, và các công chúa, luôn cả tiên tri Ba-rúc, con Nê-ri-gia, 7 và dẫn đi xuống Ai-cập, vì họ không vâng lời CHÚA. Họ đi đến thành Tác-pha-nết.

Lời Tiên Tri Về Việc Nê-bu-cát-nết-sa Xâm Chiếm Ai-cập

8 Tại Tác-pha-nết, CHÚA phán bảo Giê-rê-mi: 9 “Con hãy khuân vài tảng đá lớn, đem chôn dưới xi-măng, dưới sân gạch, nơi lối vào cơ quan chính quyền tại Tác-pha-nết, ngay trước mắt người Do Thái, cho họ thấy. 10 Rồi con hãy nói với chúng: CHÚA Vạn Quân, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, phán như vầy: ‘Này, Ta sẽ sai gọi Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, đầy tớ Ta. Ta sẽ đặt ngai nó trên tảng đá này mà Ta đã chôn giấu, và nó sẽ căng tán ra che trên đó. 11 Nó sẽ đến và đánh bại Ai-cập, giết chết những kẻ bị định phải chết, bắt tù đày những kẻ bị định cho tù đày, và dùng gươm đao đâm chém những kẻ bị định cho gươm đao. 12 Nó sẽ phóng hỏa đốt các miếu đền của các thần Ai-cập. Nó sẽ thiêu hủy các thần tượng hoặc đem chúng đi lưu đày. Nó sẽ cướp sạch xứ Ai-cập như người chăn bắt rận sạch áo mình. Nó sẽ ra về bình an. 13 Nó sẽ đập phá các cột trụ hình tháp ở Bết Sê-mết trong xứ Ai-cập, và nó sẽ thiêu rụi các miếu đền của các thần Ai-cập.’ ”

nhan-su-1

Tượng nhân sư – biểu tượng kiêu hãnh của các Pha-ra-ôn và Ai-cập
SUY GẪM

* Đức Chúa Trời là Đấng như thế nào?

Câu 8-13 Đức Chúa Trời mạnh sức hơn Ai-cập, là dân mà phần sót lại của Giu-đa nương dựa; và vĩ đại hơn Ba-by-lôn là nước họ khiếp sợ. Ngài sẽ dùng Ba-by-lôn để làm sụp đổ Ai-cập cùng những thần tượng và đền miếu của họ. Ngài muốn Giê-rê-mi chôn vài tảng đá lớn dưới sân gạch để đánh dấu rõ ràng vị trí quân Ba-by-lôn sẽ đặt ngai vàng của họ và căng tán che trên đó. Đây là hình ảnh rõ ràng về sự chiến thắng của quân Ba-by-lôn trước quân Ai-cập. Giống như vậy, Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa và Đấng Chủ Tể của toàn bộ lịch sử. Chúng ta không có điều gì và không có ai ngoài Chúa để nương nhờ và kính sợ. Dù đánh mất mọi thứ nhưng có Đức Chúa Trời, chúng ta thật không mất gì cả. Hãy đốt cháy mọi điều tôi đang nương cậy và đặt điều tôi đang lo sợ trong bàn tay của Đức Chúa Trời.

* Ngài ban cho tôi bài học gì?

Câu 2, 3 Ý định ban đầu của họ bị phơi bày. Họ không thể oán trách Chúa, nên đổ lỗi trên vị tiên tri. Có lẽ họ, không chút sợ hãi, đổ trách nhiệm về sứ điệp từ Chúa lên Ba-rúc vốn chỉ là một người ký thuật. Hãy xem thái độ gian ác của họ và lòng miễn cưỡng bỏ qua sự cáo trách bằng đủ mọi cách khác nhau. “Ai nhận thức được lỗi lầm mình?” (Thi 19:12a). Khi chỉ nghe những tư tưởng bên trong của tôi thay vì phản ánh trên Lời Chúa, tôi sẽ không thể nhận ra “những tội lỗi tôi không biết” (Thi 19:12b).

Câu 4-7 Đoàn dân của Giô-ha-nan không nghe lời của Đức Chúa Trời nhưng tiến thẳng tới Ai-cập. Đây là con đường sự chết và là nơi gươm đao, đói kém cùng dịch bệnh đang chờ họ. Tôi có yên lặng với Lời Chúa không?

Cầu nguyện: Xin Chúa giúp con từ bỏ tính ương ngạnh con vốn giữ từ lâu.

Bình Luận:

About Author