Leaderboard Ad

Một Cái Tết Khó Quên

0

Người Việt hễ cuối năm có thói quen “tính lại sổ đời”. Từ những món nợ nhỏ như lon gạo, lít dầu đến những món nợ làm ăn to lớn vay mượn. Tất đều phải thanh toán trong ngày cuối năm, người ta vẫn hay quan niệm rằng, cuối năm còn nợ thì năm sau sẽ mang nợ suốt năm không ngóc đầu lên nổi.

 

Người thiếu nợ thì lo sợ nhất là những ngày cuối năm, đó là những ngày chủ nợ tìm kiếm, thúc bách bằng đủ mọi cách để đòi nợ tùy vào số nợ nhiều hay ít. Những người thiếu nợ của bọn chuyên cho vay đầu gấu thì những ngày cuối năm chẳng khác chi ngày tận thế.

Có một gã đàn ông vừa đi vừa lẩm bẩm:

-Còn ba ngày nữa Tết!

Hắn héo hắt từng ngày, thân hình hắn gầy sút đi từ mấy tháng nay kể từ khi hắn làm ăn thất bại và vỡ nợ.  Những ngày này trông hắn càng thảm hại hơn, râu ria hắn bờm xờm trông thật man rợ, mắt đờ đẩn mệt mỏi, miệng đắng chát không có lấy điếu thuốc. Đã lâu rồi hắn sống lầm lũi, đi lầm lũi, lúc nào hắn cũng có cảm giác như chủ nợ đang đi sau lưng hắn. Mỗi khi bước ra ngoài, hắn sợ hãi bước tới trước càng nhanh hơn. Nhưng rồi lại cảm thấy không ổn, hình như những người chủ nợ cũng đang có ở trước mặt đang đi ngược lại phía hắn.

Vội kéo thấp chiếc nón rộng vành xuống kín cả trán, hắn chỉ còn nhìn thấy khoảng không gian dưới đất, cứ thế băng qua từng khoảng đường phố đang tấp nập huyên náo của  phiên chợ tết. Hắn không còn màng đến những thứ mà xưa kia hắn rất yêu thích, cả một con đường dài với những hàng lan, huệ, cúc, mai, đào… đủ các sắc màu rực rỡ.

Chiếc xe phía trước thắng khựng ngay chân hắn, tiếng kèn xe bin bin tự nãy giờ nhưng hắn dường như không hay thấy. Tim hắn bắt đầu đập loạn xạ không dám nhìn lên, hắn thầm nghĩ lẽ nào tay chủ nợ săn hắn đến thế ư? Hắn vẫn không dám ngẩng đầu lên, sợ ánh mắt giận dữ của ông chủ nợ như muốn thiêu rụi hắn.

-Muốn chết hả ông nội?

Một khuôn mặt lạ hoắc nhìn hắn lừ lừ.

-Muốn tự tử thì xuống sông kìa, ba bữa nầy ra đường không nhìn xe cộ!

Hú hồn, không phải chủ nợ! Hắn  thở phào nhẹ nhõm rồi kéo chiếc nón xuống đi tiếp. Hắn muốn đi thật nhanh về nhà. Những ngày nầy bước ra đường  với hắn là một việc hết sức liều lĩnh và nguy hiểm. Vừa dấn bước tới nhanh vào căn hẻm hắn vừa nghĩ: Có lẽ mình sẽ chết mất nếu rơi vào tay chủ nợ trong lúc nầy.

Hắn thấy yên tâm hơn vì đã về đến nhà. Căn nhà vắng lặng như miếu hoang. Hai đứa con nhỏ đã được hắn “đưa về ngoại ăn tết cho vui”. Hắn đã nói với mẹ vợ như thế để vợ, con  bình tâm ăn ba ngày tết. Hắn sợ tuổi thơ trong sáng của con bị tổn thương nếu chúng chứng kiến cảnh người ta đến đập phá và đòi nợ. Hắn cũng thương cho người vợ hiền lành nhu mì, hắn sợ nàng bị liên lụy nếu ở bên cạnh hắn lúc này.

Có tiếng xe ngoài ngỏ, tim hắn đập nhanh, vội bước vào nhà rồi đưa tay ra cái lổ hổng bóp ổ khóa phía ngoài, hắn làm thế để người ta nghĩ hắn vắng nhà. Hắn chui vào nhà, căn nhà đóng cửa tối om chỉ còn lại những vệt sáng lờ mờ trên nóc do khoảng trống trên mái nhà xuyên qua. Hắn ngã lưng xuống giường, kê tay gối đầu, mắt đăm chiêu nhìn lên trên nóc nhà, bất giác hắn rùng mình… Từ trên nóc nhà có những con mắt đang lừ lừ nhìn xuống khiến hắn hoa cả mắt. Những đôi mắt ấy bỗng biến thành đôi mắt tên chủ nợ. Rồi hai con mắt, ba con mắt, hắn đếm tiếp trong hốt hoảng. Hắn sợ hãi trăm ngàn ánh mắt trên mái nhà đang chăm chú nhìn xuống. Hắn thấy dường như không có lối thoát, hắn cảm thấy mất an toàn và yếu đuối vô cùng. Lồm cồm bò dậy, hắn chui vào tủ quần áo, với hy vọng sẽ không ai nhìn ra hắn. Chiếc tủ khá lớn, hắn có thể nằm co người và hắn nghĩ đến chuyện “những con chim ẩn mình chờ chết”.

dembuon02

Hắn mệt mỏi và lặng lẽ bước đi trong ngày cuối năm…

Đêm xuống, căn nhà trở nên tối mịt và trong tủ càng tối hơn, hắn mệt mỏi ngũ thiếp đi trong tâm  trạng cô đơn tuyệt vọng, không lối thoát, không niềm tin, không có gì để bám víu và không có gì để hy vọng….

Chẳng biết đã mấy giờ rồi, hắn nghe tiếng nói lao xao ngoài đường, tiếng xe cộ rộn ràng, tiếng hát những khúc nhạc xuân từ hàng xóm làm lòng hắn thấy nao nao: “xuân đến rồi, xuân vẫn mơ màng…”

Hắn vẫn cứ nằm trong tủ và bẽ bàng nhớ đến những lời thơ của Chế Lan Viên mà đã có thời hắn từng yêu thích:

“Tôi có chờ đâu có đợi đâu

Vui chi mà đến cái xuân sầu

Với tôi tất cả đều vô nghĩa

Tất cả không ngoài nghĩa khổ đau”

Chẵng biết ngày ấy ông nhà thơ này đã rơi vào tình trạng nào mà viết nên những câu thê lương đến vậy để hắn gặm nhấm trong hoàn cảnh nầy. Hắn  ước chi sẽ có một xã hội có những người yêu thương nhau, sống với nhau bằng lòng  độ lương bao dung, không có cảnh con người đẩy con người vào bước đường cùng như thế nầy. Rồi hắn lại tự nói với chính mình, biết tìm nơi đâu một thế giới như thế giữa cuộc đời đầy dẫy cạnh tranh nầy?

 

Hắn cố gượng ngồi dậy nhưng không tài nào được cả, người hắn tê cứng, đôi chân lúc này đã bị cảm giác tê cứng chạy rần rần trong người làm hắn khó chịu và rên nhẹ. Bỗng ngoài cửa có tiếng đàn ông quát lớn:

-Thằng cha nầy đi đâu mà đóng cửa hoài vậy?

Có người trả lời :

-Không biết nữa, đóng cửa hai ngày rồi

Gã đàn ông nghiến răng quay sang hai tên đàn em lực lưỡng đang phanh phạch ngực khoe con đại bàng to tướng:

-Hai thằng bây ở đây canh chừng, đợi tóm cổ được nó về tao xử.

Hắn rụng rời, ôi tiếng của ông chủ nợ! Hắn nín thở, sợ tiếng thở của mình chui qua tủ, bò ra cửa và tố giác với ông ấy hắn đang trốn trong tủ, người hắn nóng ran nhưng tay chân hắn run lên bần bật. Hắn nhớ đến trên báo gần đây có đăng những tin nhiều người bị cắt tai, thẻo da vì trả nợ không đúng hạn. Đầu óc hắn xoay tít, hắn cứ nằm im bất động không dám ra khỏi tủ mặt dù rất khát và rất đói, toàn thân hắn bắt đầu mềm nhũn ra như đang tan chảy và hắn chẳng còn cảm giác gì nữa cả.

Mùng một tết.

Hắn chẳng hay biết gì. Trẻ em, người lớn đã chỉnh tề áo mới, có lẽ họ đang chúc nhau an khang thịnh vượng và đi du xuân hái lộc. Ngoài cửa vợ hắn ngồi chờ đã mấy giờ đồng hồ nhưng hắn nào có hay. Tội nghiệp cho vợ hắn, cô ấy còn rất trẻ đẹp nhưng nét mặt chị buồn rủ rượi. Chị mang thức ăn về cho hắn, chị rất yêu quí chồng vì anh là người đàn ông mẫu mực yêu thương vợ con không có ai sánh bằng,chị hiểu công việc làm ăn của anh thua lỗ và anh đã tự xoay sở không  thở than. Anh không muốn gieo cho chị  gánh nặng để chị bình tâm dạy dỗ chăm sóc con cái. Nhưng chị hiểu hết, chị hiểu từng ánh mắt trầm tư sâu lắng của anh. Chị hiểu vì sao anh đưa chị và con về nhà ngoại, càng hiểu rõ chị càng thấy thương anh nhiều hơn.

Chị lặng người khi nghe tiếng ho của anh nho nhỏ từ trong nhà vọng ra, chị áp tay vào cửa nghe ngóng, lại một tràn ho nữa..

Chị gõ cửa nhè nhẹ:

-Anh ơi!!!

Không có tiếng trả lời. Chị gọi thêm lần nữa, rồi lần nữa… Vẫn không có tiếng trả lời. Chị bắt đầu lo sợ và đập mạnh cửa. Những người láng giềng giúp chị phá ổ khóa. Chị chạy vội vào nhà nhưng tìm không thấy. Quá mệt mỏi, chị ngồi bệch xuống chân giường, trước mặt chị đôi dép của anh bên cạnh tủ áo, chị giật mạnh cánh cửa mở tung và ôm chầm lấy anh trong tiếng gọi thất thanh:

-Anh ơi! Anh ơi!

Anh nằm cuốn tròn bất động, người đầm đìa mồ hôi nóng như lửa đốt. Người ta khiêng hắn ra và mang hắn lên xe cứu thương. Chiếc xe chở hắn đi loanh quanh qua nhiều con đường, tiếng còi cấp cứu rền vang một góc trời nhưng anh thì đang trôi lơ lững trên những cụm mây bàng bạc bềnh bồng… Giữa khoãng trời bao la chỉ có một mình anh cứ thế trôi mãi, trôi mãi và quên mất đi những khoản nợ như chưa hề có.

Sau hai ngày trong phòng hồi sức anh đã tỉnh lại. Anh không biết nên vui hay buồn khi nhận ra mình vẫn còn tồn tại trong cuộc đời nầy. Nhưng có một điều mà cả vợ chồng anh đều nhận ra đó  là sự ân cần động viên của người bạn nằm chung phòng bệnh, không bà con thân thích nhưng cả gia đình họ cùng giúp đỡ anh chị trong những ngày anh trong tình trạng thập tử nhất sinh. Điều đó khiến cho anh và chị tìm được chút ấm áp của tình người, trái với cái thế giới sát phạt, hơn thua nhau, bóc lột nhau và người hiền lành chịu đủ mọi thứ thiệt thòi mà anh chị đang từng ngày đối diện. Những người mới tiếp xúc đã mang đến cho anh chị  một niềm an ủi mà chưa bao giờ anh chị được nghe nói đến, với một thế giới mới đầy tình thương và hy vọng. Người bạn Tin lành nhìn anh chị và khiêm tốn nói:

-Chúng tôi yêu anh chị, vì Chúa đã yêu chúng tôi, chúng tôi chỉ chia sẻ lại tình yêu lớn lao mà chính Chúa Jesus đã ban cho.

Người chồng của gia đình Tin lành tặng cho anh chị một quyển kinh Thánh và mấy quyển sách nhỏ. Trong tâm trạng của một người vỡ nợ vừa trở về từ cõi chết, Lời Chúa đã tác động một cách diệu  kỳ trên anh. Anh nhận thấy một hướng đi mới trong đời. Lời Chúa cho anh hiểu “nỗi khốn khổ tuyệt vọng chỉ là tạm thời, còn đó phía trước là một đời sống vĩnh hằng. Có một Đấng công bình đang chờ đợi là Chúa cứu thế Giêxu”. Qua những trang sách nhỏ, anh cũng hiểu được rằng  trong cộng đồng của người Cơ Đốc, người giàu kẻ nghèo đều có lòng yêu thương tương trợ lẫn nhau, những con người nghèo khó  được yêu thương một cách thiết thực bởi tình yêu thiêng liêng từ Chúa dạy họ sống với nhau.

Ngày xuất viện, anh nói với người bạn Tin lành mới quen:

–          Xin anh vui lòng giúp tôi được làm con của Chúa giống như anh.

Người bạn Tin lành hân hoan:

Tôi rất sẵn lòng, xin anh hãy quỳ xuống và cầu nguyện với tôi: “Lạy Chúa, con cám ơn Ngài đã đến thế gian nầy để chết vì tội lỗi của loài người và để cứu con. Xin Ngài tha thứ mọi tội lỗi con và cho con được làm con cái của Ngài. Xin ghi tên con vào sách sự sống của Ngài kể từ giờ phút nầy. Con cám ơn Chúa, con cầu nguyện, trong danh Chúa Giêxu Christ, Amen!

hoadao

Mùa xuân đã đến và mọi thứ đã thay đổi kể từ khi anh có Chúa Giê-xu

…………

Mùa xuân năm sau, trong ánh nắng ban mai rực rỡ, vào buổi nhóm đầu năm của Hội Thánh, người ta nhận  ra gia đình của anh chàng Vỡ Nợ năm xưa ăn bận thật tươm tất  cùng đến thờ phượng Chúa. Gia đình họ cùng dâng lên Chúa những lời ngợi khen với nụ cười thật tươi trên môi và giọt nước mắt lăn dài trên má khi họ ngân thật nga câu hát: “Ngài vực tôi thoát khỏi chốn sập sình, dùng tay âu yếm cứu vớt thân linh….”

 

Tuyết Mai – tintuc@hoithanh.com

 

{chronocontact}tin_chua_online{/chronocontact}

Share.

About Author

Comments are closed.