Leaderboard Ad

Nơi Túi Áo Bên Trái

0

Tôi lấy hết can đảm mở miệng nói: “Anh nghĩ rằng Chúa sinh ra chúng mình là để dành riêng cho nhau đó, em có nghĩ như thế không?” Cô bé cười và đáp trong bẽn lẽn: “Anh hỏi thật là ngớ ngẩn!”

 

Tôi và cô ấy là con cái Chúa cùng một Hội thánh, nên cùng sinh hoạt với nhau trong một Ban Thanh Niên.Cô ấy là con gái yêu quý của vị Mục Sư chủ tọa Hội thánh. Cô ta hát hay lại biết đàn, đã có sắc đẹp, theo tôi là … nghiêng nước nghiêng thành, lại kèm thêm cái răng khểnh đến là duyên (mà tôi thường gọi yêu là cái răng “vô trật tự”) đã làm tim tôi rung lên đến …mê mệt.Từ lúc ấy, tôi cầu nguyện với Chúa về tình yêu và tương lai đời tôi. Nhiều lần tôi muốn tỏ bày lòng mình với cô ấy, nhưng cứ mỗi lần gặp cô, tôi hồi hộp quá sá, không còn nói được điều gì, hơn nữa, tôi cũng thấy ngài ngại, bởi nhà mình quá nghèo…

Sau một thời gian cầu nguyện, đắn đo, suy nghĩ, tôi bỗng nhớ ra có ai đó đã nói rằng: Trong tình yêu chân chính, nhất là tình yêu trong Chúa, đâu có sự phân biệt giàu nghèo, đâu có đòi hỏi “môn đăng hộ đối”, nên tôi quyết định mạnh dạn thổ lộ tâm tư tình cảm của mình với cô bé; bởi tôi biết tôi đang yêu cô bé quá đỗi. Bằng chứng là mỗi khi được gặp cô bé, tôi thấy tim mình rạo rực, bồi hồi, xao xuyến đến lạ, và rồi mỗi khi xa cô bé, lòng tôi lại cảm thấy mong nhớ một cách thật dữ dội. Tôi bắt đầu gởi thư làm quen với những lời lẽ đơn sơ, chân tình. Cô bé cũng đáp lại những thư của tôi bằng những lời hồi âm thật xán lạn, đáng yêu vô cùng. Những lá thư hồi âm của cô bé là những “ngọn đèn xanh” báo hiệu cho tôi biết là “vườn hồng” của cô bé đã sẵn sàng mở lối cho trái tim đang yêu của tôi bước vào.

Một lần, tôi đã viết thư cho cô bằng những lời tỏ tình nhẹ nhàng, bóng gió như sau: “Những lá thư của em gởi cho anh, anh đã đọc thuộc làu, và rồi, em biết không, anh xếp nó lại cẩn thận, cất vào túi áo, để khi nào nhớ em lại lấy ra đọc. Nhưng em nên nhớ là anh bỏ chúng vào túi áo bên trái, chứ không phải túi áo bên phải đâu nhé…”

Hôm sau, cô bé trả lời: “… Cảm ơn anh đã viết thư cho em, em đã đọc hết rồi và thật thích thú khi biết được rằng anh đã cất thư em vào túi áo bên trái. Cảm tạ Chúa đã cho anh viết thư bằng những lời lẽ thật … thông minh và đáng yêu…”

Thế là, tôi biết “chắc nịch” là cô bé đã đáp lại tình yêu của tôi, tôi bắt đầu giảm viết thư và tằng cường “đối thoại”. Trong một lần “đối thoại”, tôi đã hỏi cô bé một câu hỏi có tính cách “thăm dò”: “Theo em, trong tình yêu có ranh giới hay không?” Và cô bé tươi cười, để lộ nguyên chiếc răng khểnh xinh đẹp, trả lời: “Theo em, tình yêu đích thực thì không có ranh giới giàu nghèo, cũng chẳng có bến bờ giai cấp.” Thế là tôi bèn lấy hết can đảm (thế mà vẫn run) mở miệng nói: “Anh nghĩ rằng Chúa sinh ra chúng mình là để dành riêng cho nhau đó, em có nghĩ như thế không?” Cô bé cười và đáp trong bẽn lẽn: “Anh hỏi thật là ngớ ngẩn!” Chao ôi! Tôi mừng làm sao vì cô bé đã “khen” tôi là “ngớ ngẩn”!

Được thể, tôi đánh bạo… tiến lên: “Em nhắm mắt lại đi, anh có cái nầy tặng em nè!” Cô bé ngoan ngoãn nhắm mắt và tôi lấy hết sức bình sinh hôn lên má cô bé một nụ hôn nóng bỏng. Cô bé mở mắt ra, e thẹn đẩy tôi ra xa, để rồi từ đó, tôi và cô bé trở thành người bạn đời của nhau mãi mãi trong ý chỉ tốt lành của Ngài dành cho chúng tôi.

Đám cưới được tổ chức tại nhà thờ thật trang nghiêm và phước hạnh. Tôi và cô bé có chiếc răng khểnh đáng yêu được sánh vai bước bên nhau trong niềm vui mừng khôn tả trước sự chứng kiến của Chúa và Hội thánh cùng bà con thân thuộc hai bên.

caituiaoa

Tình yêu đích thực là quan tâm trọn vẹn và chung thủy thiết tha! (Ảnh minh họa)

Mới đó mà nay đã hai mươi sáu năm tôi và cô bé sống bên nhau rồi. Chúa đã ban cho chúng tôi được bốn…hoàng tử, chứ chưa có một…công chúa  nào. Chúng tôi quan niệm Chúa ban cho cái gì cũng đều tốt lành cả. Trai hay gái đều quý giá trước mặt Chúa. Chúng tôi vui mừng cảm tạ Chúa về phần thưởng lớn ấy của Chúa dành cho chúng tôi. Chúng tôi cầu nguyện và ước mong Chúa sẽ dùng bốn…hoàng tử yêu quý của tôi cho công việc nhà Ngài một cách hữu ích. Nguyện xin Ngài ban phước cho gia đình chúng con, nhất là cho bốn đứa con trai mà Ngài đã ban cho chúng con.

Điều chúng tôi không thể nào không nói lên để cảm tạ ơn lành của Ngài đã dành cho, ấy là Ngài đã kêu gọi chúng tôi vào trong sự hầu việc Ngài trọn thời gian đã gần mười lăm năm qua. Và Ngài có ban phước cho chức vụ của chúng tôi “không xiết kể”, như Phao-lô đã nói ngày xưa vậy (Sách Cô-rinh-tô thứ hai, đoạn 9, câu 15). Ước ao Ngài cứ tiếp tục sử dụng và ban phước cho chức vụ của chúng tôi trong thời gian tới cách bội phần hơn để hầu việc Ngài.

Đã từ lâu, chúng tôi quyết định với nhau rằng cứ mỗi mười năm, chúng tôi sẽ tổ chức kỷ niệm ngày cưới một lần để bày tỏ lòng biết ơn Chúa và để hâm nóng lại tình yêu của chúng tôi. Chúng tôi đã nhờ ơn Chúa tổ chức được hai lần kỷ niệm rồi, lần đầu tiên vào ngày 26. 9. 1994, và lần thứ hai vào ngày 26. 9. 2004. Nếu Chúa muốn và cho còn sống, thì đến ngày 26. 9. 2014, chúng tôi sẽ tổ chức Lễ Kỷ Niệm 30 năm ngày cưới của mình. Hy vọng đó sẽ là một ngày rất vui và hạnh phúc của chúng tôi. Với chúng tôi, ngày 26. 9. 1984 thật là một ngày không thể nào quên  được trong cuộc đời. Vì đó là ngày mà Chúa đã tác hợp hai chúng tôi lại với nhau thành vợ chồng, đó là ngày mà hai chúng tôi cùng đưa nhau về … dinh để sống bên nhau mãi mãi trong tình yêu của Ngài.

Đó, chuyện tình yêu của chúng tôi đơn sơ như vậy đó. Tôi cảm ơn Chúa, cảm ơn cô bé có chiếc răng khểnh và cảm ơn cả … cái túi áo bên trái nữa! Tôi chợt nghĩ ra, có phải vì vậy mà các bác thợ may khi may áo có một túi, thì lại chọn đặt cái túi bên trái thay vì bên phải? Bạn có đồng ý như vậy không,  chứ riêng tôi, bắt đầu từ đó, tôi không bao giờ chịu mặc cái áo có tuổi bên phải cả!!!

Tôi nhớ là có một nhà thơ nào đó đã có hai câu thơ rất hay như thế nầy:

Đời anh sẽ nghèo đi biết mấy

Nếu mẹ hiền ngày trước chẳng sinh em.

Đúng vậy, đời anh sẽ nghèo đi nhiều lắm, nếu không có em trong cuộc đời, nếu không có em bên cạnh anh suốt cuộc đời, hỡi cô bé có chiếc rằng khểnh đáng yêu đáng quý của anh ơi!

Nguyện Chúa ban phước cho vợ chồng chúng con, cho gia đình chúng con mãi mãi như lời của Ngài trong Thi-thiên 128.

Nguyễn – Đình – Bùi – Thị
Câu chuyện tình yêu của bạn muốn kể trong valentine là gì? Hãy chia sẻ với Hoithanh.com qua email: tintuc@hoithanh.com
Bình Luận:

About Author